Chương 1: Úm Bala : Phép Thuật Thứ 1

Thứ 6 hôm ngày, trời mưa tầm tã và không biết bao giờ ngừng. Tại ngôi trường SENYAL , từng tốp học sinh đang đùa giỡn giữa sân trường mặc dù trời rất lạnh. Tuy là con nhà giàu nhưng họ không hề chảnh chọe, họ vẫn thích chạy nhảy dưới mưa hơn là ngồi trang điểm , họ thích ăn hàng vỉa hè hơn là trong nhà hàng kia. Ừ thì nhà giàu ?? Nhưng họ vẫn là những con người bình thường và cũng muốn tạo cho mình kỉ niệm học trò ^^ .

Tai lầu một, có một cô gái đang đưa tay hứng lấy những hạt mưa , đó là Song lam , cô đơn giàn trong chiếc áo lông trắng to xụ và chiếc balo đen nghịch ngợm. Cô mỉm cười thu hết những gì dưới sân trường vào máy ảnh, cô sẽ giữ nó để làm kỉ niệm cho mình . Cô muốn lắm! muốn chơi cùng các bạn nhưng sức khỏe hiện tại không cho phép cô , mỉm cười nhưng có chút thoáng buồn. Cất máy ảnh vào cặp , cô lấy ly cà phê bên cạnh và chà xác đôi tay vào như muốn sưởi ấm. Cô không muốn uống vì cô dành cho một người, người cô yêu. Đang suy nghĩ thì giọng ai đó ngọt ngào kéo cô về thực tại ;

_Song lam , sau thơ thẩn thế ??

Cô quay qua , thì thấy một cô nàng dáng người nhỏ nhắn , đội mũ len khoác khăn choàng và bộ đồ thì rộng thùng thình , cô phì cười nhưng chỉnh giọng rồi nói :

_Tớ đợi tiếng reng chuông !!

Nhỏ đứng thở hồng hộc rồi nói :

_Cậu mặc vậy kẻo ốm rồi sao ??

_Không sao cả, nhìn cậu tớ đủ ấm rồi

Nhỏ ngớ ngẩn không hiểu và khi nhìn bản thân xong lại mắng yêu :

_Cậu thật quá đáng, trời lạnh thật nhưng tớ phải ngồi trong thư viện, tưởng ấm ai dè lạnh hơn cả , gió thôi làm tớ nổi cả da óc.

_thiệt là, có gì thì về nhà hẵng đọc

_Tớ không thích tẹo nào , ở nhà yên lặng nhưng nhà hàng xóm ồn ào làm tớ không chú tâm được

_Thôi chịu cậu , mà tiểu Phàm này !!

_sao thế Song lam ??

Cô chỉ vào mấy quyển sách nhỏ cầm và khẽ nói :

_Cậu cũng xem sách chính trị ư ??

Nhỏ lắc đầu nhưng nhìn xuống thì , nhớ nhẩm nhẩm rồi :

_A! của tên âm binh mà tớ đụng trúng cầu thang á, lo gặp cậu tớ gom đại không để ý

_bó tay người hậu đậu như cậu

_hihi

Hai người đang luyên thuyên về địa điểm ăn uống thì ai đó gọi

_Bạch phàm ,

Nhỏ quay lại , thì ra là người cô đụng khi nãy, cô lại gần và nói :

_Anh tìm tôi??

_Không tìm cô tôi tìm ai , tôi muốn cô đưa quyển sách , mau trả tôi

Nhỏ bĩu môi xong nói, :

_tôi cóc mà trả nhà anh , dám gọi cả tên lẫn họ của tôi , giờ lại dở giọng này , mơ đi , bà đây không trả

_cô đừng tưởng cô là con gái tôi không đụng nhé !!

_Thách anh đó, coi tôi xử anh sao ??

_trả sách cho bổn công tử

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!