Chương 8: Sườn om xì dầu

Mùa đông năm 2015, Thư Vọng đang học năm ba cao học tại Đại học Công nghệ Bắc Thành. Các môn lý thuyết đều đã hoàn thành, giờ chỉ còn lại viết luận văn, chuẩn bị bảo vệ, thực tập ngoài trường, tìm việc... một đống chuyện lặt vặt.

Cô có rất nhiều thời gian để tự sắp xếp, không cần lúc nào cũng phải ở trường hay ký túc xá.

Ba của Thư Vọng, Thư Trường Đình là giáo sư khoa Ngữ văn của Đại học Bắc Thành, còn mẹ cô Trương Tĩnh Nguyệt làm việc trong bộ phận hành chính của trường. Vì vậy từ nhỏ cô đã quen thuộc từng ngõ ngách ở đây. Thêm vào đó, Đại học Bắc Thành và Đại học Công nghệ Bắc Thành chỉ cách nhau vài con phố. Ngoài việc thường xuyên đến ăn cơm với ba mẹ, cô cũng hay chạy qua đưa đồ giúp họ như một thói quen.

Lần đầu tiên cô gặp Đường Dật Phong là khi đang chuẩn bị đạp xe trở về trường Công nghệ Bắc Thành. Cô không ngờ đường phố vào ngày thứ hai sau trận tuyết lại trơn trượt đến thế.

Khi nhìn Đường Dật Phong loạng choạng chạy đi, trong đầu Thư Vọng còn đang nghĩ: Có nên đưa cô ấy đến phòng y tế không? Có cần đền áo cho cô ấy không?

Đây là lần đầu tiên trong đời cô đụng xe vào người khác, cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào.

Cô cứ băn khoăn mãi chuyện đó mấy ngày liền, không ngờ một tuần sau lại gặp Đường Dật Phong lần nữa.

Hôm ấy, khi mở cửa phòng làm việc của Thư Trường Đình, điều đầu tiên cô nhìn thấy là một bóng lưng đứng ngay trước bàn của Thư Trường Đình. Một chiếc áo khoác lông vũ màu xám nhạt, bên hông còn thấp thoáng vài vệt xám mờ.

Bởi vì chuyện kia cứ ám ảnh trong lòng mấy ngày, nên vừa thấy chiếc áo ấy, cô đã nhận ra người ta ngay.

Trong lúc Thư Trường Đình đang xem tài liệu, Thư Vọng cứ chăm chú nhìn những vết xám trên áo của Đường Dật Phong, càng nhìn càng thấy áy náy. Cô không nhận ra rằng Đường Dật Phong cũng đang nhìn chằm chằm vào gương mặt cô.

---

Sau khi Thư Trường Đình giới thiệu xong, hai người chỉ khẽ gật đầu coi như làm quen, không nói gì thêm.

"Bố, nếu không còn việc gì thì con về trước đây." Thư Vọng thu ánh mắt lại, không định trước mặt bố mình mà "nhận ra" người đã bị mình đụng xe.

"Ừ. Tối nay bố mời sinh viên đi ăn cơm, mẹ con cũng đi, con có muốn đi cùng không?"

Thư Vọng khẽ nhíu mày, giọng điệu vừa phải nhưng từ chối dứt khoát: "Thôi ạ, con còn phải viết luận văn."

Lời mời ăn cơm của Thư Trường Đình lại bị từ chối lần nữa. Ông bất lực trong thoáng chốc, chỉ đành phất tay tiễn con gái ra ngoài.

Thư Vọng bước ra trước.

"Vậy... giáo sư, em cũng xin phép đi trước." Chuyện của Đường Dật Phong cũng nói xong, cô chào một tiếng rồi rời đi.

Khi ra khỏi văn phòng, cô thấy Thư Vọng không đi, chỉ đứng cách cửa hai bước, như đang đợi mình.

Hôm nay Thư Vọng mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu trắng ngà, tóc buộc đuôi ngựa cao, vầng trán trơn nhẵn lộ ra, hai bên có vài lọn tóc con mềm mại.

"Chuyện hôm trước đụng phải cô, tôi thật sự xin lỗi..."

Thư Vọng nhìn vào mắt Đường Dật Phong, một lần nữa vì chuyện tuần trước mà chân thành xin lỗi.

Đây cũng là lần đầu tiên cô nghiêm túc nhìn Đường Dật Phong. Lần trước cô vừa hoảng vừa luống cuống, mà Đường Dật Phong lại rời đi quá nhanh, đến một lời xin lỗi tử tế cũng chưa kịp nói.

Hôm nay, Đường Dật Phong xõa tóc, dài hơi quá vai, trông tự nhiên mà không rối. Đường nét gương mặt rõ ràng, ngũ quan mang chút khí chất mạnh mẽ khác hẳn với vẻ nữ sinh dịu dàng, nhưng trên má vẫn còn phảng phất nét bầu bĩnh trẻ con.

Thế nhưng tổng thể lại toát ra sự hiền hòa, chẳng có chút sắc bén nào.

Đôi mắt cô ấy rất đẹp, trong trẻo và sáng rỡ, là một đôi mắt mà Thư Vọng hiếm khi nhìn thấy. Nếu dùng lời khách quan để miêu tả, hẳn là "hắc bạch phân minh, tự mang một tầng thủy quang trong suốt".

Thư Vọng tiếp tục giải thích về chuyện tuần trước: "Lúc đó tôi định đạp xe lách qua cô, nhưng mà đường đóng băng, lốp xe trượt nên mới đâm phải cô."

Lời giải thích và xin lỗi của Thư Vọng quá đỗi nghiêm túc, khiến Đường Dật Phong trái lại thấy hơi ngại ngùng.

Cô mỉm cười, nụ cười mang chút hờ hững thoải mái: "Thật sự không sao đâu, cô đừng căng thẳng như vậy."

"Sau khi về nhà, cô có thấy chỗ nào khó chịu không?" Thư Vọng vẫn lo lắng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!