Chương 7: Gặp lại

"Trời đất, cậu bị sao vậy?"

Đúng lúc chuông vào học vang lên, Đường Dật Phong lao vào lớp, vừa kịp ngồi xuống chỗ Chu Linh giữ hộ thì đã nghe tiếng cô bạn kinh ngạc vang bên tai.

Đường Dật Phong hờ hững đáp: "Bị xe đạp tông một phát."

Chu Linh vừa lôi khăn giấy đưa cho cô vừa lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ, nhìn cái áo kìa."

"Ổn mà, ổn mà, chỉ là mông hơi đau thôi."

Giáo viên vừa lật sang một trang PPT, liếc mắt nhìn sang. Đường Dật Phong lập tức im lặng, còn giơ tay ra hiệu "suỵt" với Chu Linh, nhận khăn giấy rồi cúi đầu lau áo. Quần và khăn quàng về giặt lại chắc sẽ không sao, chỉ có áo lông vũ là bất tiện, dù đã lau qua nhưng vẫn để lại một vết hằn rõ rệt.

Lau sơ xong, Đường Dật Phong cũng nhanh chóng bỏ qua chuyện vừa rồi, lôi sách vở ra, chăm chú nghe giảng.

Giờ ra chơi, Chu Linh vẫn không nhịn được, hỏi tiếp. Đường Dật Phong kể lại đầu đuôi câu chuyện, khiến Chu Linh còn bất bình thay: "Ít nhất cũng phải bắt người ta đền áo chứ!"

Đường Dật Phong chỉ mỉm cười: "Lúc đó mình vội, mà áo này cũng không đắt, về giặt là xong."

Chu Linh thấy lạ, liếc cô hỏi:"Cậu bị tông mà không tức à? Trông còn vui vẻ nữa."

Đường Dật Phong chỉ nhướng mày không đáp.

Trông cô vui ư? Cô không để ý. Chẳng phải bình thường cô vẫn là kiểu người ít nổi giận sao?

---

Buổi trưa, khi về ký túc xá, Lục Thức Vi cũng lập tức lặp lại màn kinh ngạc y như Chu Linh, khiến Đường Dật Phong đành giải thích lần nữa.

"Cậu đúng là gan lớn thật đấy, nhỡ gãy chân thì sao? Kéo quần lên cho mình xem nào."

"... Cậu thôi giùm đi. Chân mình có gãy hay không chẳng lẽ mình không biết à, chắc chỉ bầm vài chỗ thôi."

Vừa dứt lời, Lục Thức Vi đã muốn đưa tay sờ thử, Đường Dật Phong lập tức né khỏi ghế.

Cô vốn không thích tiếp xúc cơ thể với người khác, ngay cả bạn bè cũng vậy, cảm giác cứ dính dính sao sao ấy.

"Á, còn biết ngại cơ à. Thôi, không cho người ta tốt bụng thì thôi."

Miệng thì trêu chọc, nhưng Lục Thức Vi vẫn chịu khó lục tủ tìm lọ thuốc bôi ném cho cô.

"Cảm ơn nhé."

"Khách sáo làm gì. Nếu thấy có gì lạ thì mau đi bệnh viện trường kiểm tra."

Lục Thức Vi xách cơm trưa về bàn mình, mở ipad lên, vừa ăn vừa xem show giải trí.

Đường Dật Phong ngồi trên ghế thử co duỗi chân, đầu gối vẫn hơi nhói. Vén quần lên, quả nhiên dưới gối phải là một mảng tím bầm khá lớn, bắp chân cũng có vài chỗ trầy nhỏ.

Cô vừa bôi thuốc vừa nhớ lại chuyện sáng nay. Thật ra lúc đó chỉ thoáng nhìn vài giây, vậy mà dáng vẻ của đối phương lại in đậm trong trí nhớ cô.

Người đó mặc áo khoác sẫm màu, mái tóc đen buông đến tận xương bả vai, trông không giống sinh viên cùng lứa. Không biết là đàn chị cao học, hay là giảng viên trẻ trong trường nữa.

Cảnh tượng này cũng rất giống mở đầu một cuốn tiểu thuyết.

Lục Thức Vi tháo một bên tai nghe, gọi cô: "Hồn vía cậu về chưa đấy, cơm nguội cả rồi kìa."

---

Thanh niên mười tám, mười chín tuổi, sau ba năm trung học căng thẳng, vừa bước vào cổng trường đại học, trong lòng khó tránh cảm giác như lạc vào khu vườn kỳ ảo, nhìn gì cũng mới lạ, chuyện gì cũng thấy thú vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!