Chương 50: Không có gì

Một câu nói bật ra quá đột ngột. Toàn bộ sự chuẩn bị tâm lý của Thư Vọng suốt cả buổi sáng trong khoảnh khắc tan thành mây khói, khiến cô thoáng chốc không biết phải làm gì.

Đường Dật Phong khẽ mím môi, nụ cười có chút ngượng ngùng. Hai bàn tay cô ở dưới bàn siết chặt lại, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Cô cúi đầu nhìn mặt bàn, hít sâu một hơi, rồi lại ngước lên đối diện với Thư Vọng.

"Em rất thích chị... không phải thích như với bạn bè."

"Em muốn nắm tay chị, muốn ôm chị, muốn hôn chị. Chị đối với em không giống bất kỳ ai khác."

"Em phân biệt rất rõ mà, Thư Vọng."

Nói xong, cô lại cúi đầu nhìn xuống mặt bàn, không dám nhìn Thư Vọng thêm lần nào nữa. Rõ ràng hai người đã ôm nhau, cũng từng hôn nhau. Thế nhưng so với những lần đó, những lời này lại càng khiến người ta thẹn thùng hơn.

"Em muốn cùng chị ăn sáng, ăn trưa, ăn tối. Muốn cùng chị ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn. Muốn lúc nào cũng được ở cạnh chị."

"Bất kể là làm gì cũng được... chỉ cần bên cạnh có chị, em liền thấy vui."

"Em nói ra chỉ vì muốn cho chị biết lòng em, nếu chị cũng mong đợi điều này, vậy thì thật tốt. Còn nếu không phải, chị cũng đừng thấy áp lực, em cũng không muốn vì em mà làm chị khó xử."

Không biết phải nói gì nữa, cô chỉ thì thầm thêm một câu: "Thư Vọng, em thật sự rất thích chị."

Như muốn phơi bày cả tấm lòng ra cho chị xem, xem bên trong có phải đều là tên chị hay không.

Thư Vọng không hiểu lúc này gương mặt mình là biểu cảm gì nữa. Điều khiến cô choáng váng hơn cả lời tỏ tình bất ngờ của Đường Dật Phong, là đôi mắt của mình đột nhiên cay lên.

Nó rất giản đơn, rất chân thật, không hoa mỹ, không phải kiểu trêu chọc thường ngày của em ấy.

Chỉ là một trái tim thuần khiết, nghiêm túc đang đặt trước mặt cô, và hỏi rằng, chị có muốn nhận lấy hay không?

Bao năm qua, Thư Vọng từng nghe nhiều lời tỏ tình, viết ra hay nói thẳng đều có, nhưng chưa từng có ai khiến cô rung động. Chỉ riêng khi nghe Đường Dật Phong nói những câu ấy, mỗi lời em ấy thốt ra, tim cô lại đập mạnh thêm một nhịp. Thứ cảm giác không theo lẽ thường ấy, chỉ xuất hiện khi đối diện Đường Dật Phong.

"Chị..."

Thư Vọng vừa định mở miệng thì chuông điện thoại đột nhiên réo vang, vẫn là mẹ cô.

Không hề do dự, Thư Vọng bấm tắt luôn. Cô thu lại cảm xúc rồi định nói tiếp: "Thật ra chị..."

Chuông lại reo. Lại là mẹ cô.

"Hay chị nhận điện thoại trước đi..." Đường Dật Phong nhỏ giọng nói.

Đúng là mẹ ruột mà, sao cứ phải chọn đúng lúc này. Thư Vọng bất lực nhận cuộc gọi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Đường Dật Phong.

"Y Y à, lát nữa con qua thì tiện lấy cái bánh kem luôn nhé."

Giọng của Trương Tĩnh Nguyệt vang khá lớn, Đường Dật Phong ngồi đối diện cũng nghe rõ mồn một. Cô ngước lên nhìn Thư Vọng, Thư Vọng không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng ánh mắt vẫn khóa trên người cô, không hề né tránh.

Mà trong khoảnh khắc này, Đường Dật Phong lại sợ nhất chính là ánh mắt đó của Thư Vọng, luôn khó đoán, luôn khiến cô không biết người kia đang nghĩ gì, muốn gì. Đoán không được, nên chỉ đành cúi đầu nhìn mặt bàn.

"Sao mẹ không gọi giao hàng?" Giọng Thư Vọng nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu khó chịu.

"Ôi, mẹ quên mất. Lúc nãy gọi thì tiệm bảo giao phải chờ hơn một tiếng đấy." Rồi còn thêm câu, "Dù sao con cũng tiện đường, sửa soạn rồi tới nhanh lên nhé."

"... Vâng, con biết rồi."

Thư Vọng cúp máy, bầu không khí ấm áp ban nãy bao quanh hai người hoàn toàn tan biến. Nhưng cô không thể cứ im lặng như vậy mãi. Cô vừa định nói thì Đường Dật Phong lại mở lời trước.

"Chắc cô Trương đang gấp lắm. Chị đi trước đi." Cuối cùng cô cũng thả lỏng đôi tay đã siết đến phát đau.

Thư Vọng nhìn thời gian trên màn hình, quả thật cô sắp trễ buổi hẹn với mẹ rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!