Chương 49: Em thích chị

Đây là lần đầu tiên Đường Dật Phong nhìn thấy dáng vẻ Thư Vọng khi chị đang ngủ.

Thư Vọng nằm nghiêng trên giường, cả khuôn mặt như muốn vùi vào gối. Mái tóc rối mềm phủ xuống nửa bên mặt, Đường Dật Phong nhẹ tay gạt hết ra sau tai cho chị.

Cô nghĩ, thì ra lúc ngủ Thư Vọng cũng chẳng ngoan ngoãn như tưởng tượng.

Không biết trong mơ đang thấy điều gì mà môi Thư Vọng khẽ mím lại, rồi nở một nụ cười rất nhẹ.

"Đang mơ thấy gì mà vui thế?" Đường Dật Phong không nỡ rời khỏi cảm giác mềm mại trên những sợi tóc ấy, bàn tay nhè nhẹ v**t v* sau đầu Thư Vọng, từng chút một, sợ làm chị tỉnh.

Hiếm khi được thấy Thư Vọng như vậy, Đường Dật Phong cũng thuận theo mà ngồi xuống mép giường, chỉ lặng lẽ nhìn chị.

Lúc vừa mới đón chị về, rõ ràng Thư Vọng vẫn còn đi thẳng được. Vậy mà sau khi nói chuyện với mình xong, chị liền biến thành dáng vẻ của một người say khướt. Hỏi gì cũng không trả lời đàng hoàng, chỉ biết túm lấy vạt áo mình, không cho mình đi xa.

Về đến nhà, Thư Vọng lại im re. Thay giày xong là bật ngay chế độ tuần tra như hệ thống tự động, đi thẳng một mạch vào phòng ngủ, ngã xuống giường, diễn ngay tiết mục mất ý thức tại chỗ.

Đường Dật Phong thấy không yên lòng nên đi theo chị vào phòng, rồi thấy Thư Vọng đang nằm úp mặt xuống nệm. Nửa buồn cười, nửa lo lắng, cô cúi xuống khẽ đỡ Thư Vọng xoay người lại, tìm nước tẩy trang thấm lên bông và nhẹ nhàng lau đi lớp trang điểm nhạt trên khuôn mặt ấy, sau đó lại lấy khăn ấm giúp chị lau tay và mặt.

Thư Vọng rất ngoan, để mặc cô làm gì thì làm, mắt cũng chẳng buồn mở. Chỉ khi khăn ấm lướt qua vành tai, cơ thể chị mới co lại một chút, trốn về phía chiếc gối.

Đường Dật Phong thấy cảnh đó thì bật cười khẽ. Cô nhớ lúc ở quán bar, khi mình nói chuyện sát bên tai, Thư Vọng cũng có phản ứng y như vậy. Như thể vô tình phát hiện ra một cái "công tắc bí mật", chỗ này của chị ấy nhạy cảm đến mức như vậy sao?

Cô cố ý đưa khăn sang tai bên kia. Kết quả vẫn giống hệt: Thư Vọng co lại, như bị trêu đến rồi, mũi còn phát ra vài tiếng hừ nhẹ như mèo con, rồi quay mặt sang phía bên kia gối.

Đáng yêu đến mức khiến tim Đường Dật Phong run lên một nhịp.

Đường Dật Phong không nỡ nghịch chị nữa. Chăm chút xong xuôi, cô đặt một cốc nước ấm bên cạnh, rồi ngồi xuống lẳng lặng nhìn Thư Vọng ngủ.

Mỗi lần từ xa, Đường Dật Phong luôn có cảm giác Thư Vọng rất xa vời.

Giống như hôm hai người hẹn gặp ở trung tâm thương mại, Thư Vọng ăn mặc chín chắn và đầy vẻ trí thức, nổi bật giữa đám đông. Nếu không phải ánh mắt chị ấy cứ hướng về phía mình, Đường Dật Phong chưa từng nghĩ bản thân có thể có bất kỳ liên hệ nào với một người như vậy.

Giống như hôm Thư Vọng ngồi bên suối vẽ ký họa. Chị ấy và cảnh sắc sông núi nước non hòa lại thành một bức tranh thật đẹp, đến mức người ta chỉ dám đứng xa mà ngắm, chưa từng nghĩ bản thân mình cũng có thể bước vào trong bức họa ấy.

Cô và Thư Vọng cách nhau sáu tuổi. Sáu năm là khái niệm gì, nghĩa là khi cô vừa chào đời, Thư Vọng đã là học sinh lớp một. Đến lúc cô vào tiểu học, Thư Vọng đã là học sinh trung học. Mà học sinh trung học thì có thể có câu chuyện gì với một đứa tiểu học chứ? Ngoài chuyện bắt nạt đòi tiền tiêu vặt, cô chẳng nghĩ ra ví dụ nào khác.

Nhưng vào giây phút này, khi Thư Vọng đang ngủ trước mặt mình, mọi khoảng cách về tuổi tác đều biến mất.

Người phụ nữ nhìn như luôn xử lý mọi chuyện bình tĩnh ấy, thì ra cũng có lúc say đến mức như trẻ con, cũng có khi để lộ những bất an trong lòng.

Mà những bất an ấy có lẽ là vì mình.

Nghĩ đến đây, trong lòng cô dấy lên một niềm vui vụng dại. Nhưng ngay sau đó lại thấy như vậy thật không đúng, dựa vào những dao động cảm xúc của người khác để xác nhận vị trí của mình trong lòng họ, cảm giác này quá ích kỷ.

Nhưng chỉ cần Thư Vọng yếu lòng dù chỉ một lần, mọi phòng bị trong cô lập tức tan rã. Mọi do dự, mọi e ngại, đều không bằng vài câu nói của Thư Vọng.

Cô không muốn Thư Vọng phải chịu bất kỳ điều gì không vui, trong đó có cả những điều liên quan đến chính cô. Nhưng cô cũng không muốn vì mình mà Thư Vọng phải bối rối hay khó xử.

Sự né tránh của cô sẽ làm Thư Vọng tổn thương.

Mà chuyện đó tuyệt đối không được phép xảy ra.

Đường Dật Phong cúi người, khẽ in một nụ hôn lên trán Thư Vọng.

"Chúc chị ngủ ngon, và luôn có những giấc mơ đẹp."

***

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thư Vọng liền hối hận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!