Chương 47: Một chút hờn dỗi

"Buổi tối chúng ta liên hoan với tổ 2 nhé, năm rưỡi xuất phát đúng giờ."

Sáng nay cuối cùng cũng hoàn thành phần việc kết thúc dự án, nộp kết quả xong, tổ phương án đã tăng ca suốt một tuần rốt cuộc cũng được tạm thở phào. Nhân giờ nghỉ trưa, anh Phương liền tới thông báo chuyện ăn liên hoan.

Tiểu Hạ với cái chân đang bó bột là người đầu tiên cầu xin tha mạng: "Ôi tổ trưởng ơi, chân em thế này bất tiện lắm, em không đi đâu."

Nhìn cái chân bó thạch cao kia đúng là không đi nổi, anh Phương vung tay cho qua. Nhưng những người khác thì không may mắn như vậy: "Được, nhưng những người còn lại đều phải đi đấy nhé. Khó khăn lắm mới hết bận rộn xong một giai đoạn, mọi người phải đi xả hơi một chút."

Anh còn đặc biệt điểm danh: "Nhất là mấy đứa mới vào ấy, đều phải đi để quen biết đồng nghiệp các tổ khác."

Mấy bạn mới trong văn phòng ríu rít bàn nhau tối ăn gì, trông đều khá có hứng. Còn đám lão làng thì chỉ biết khổ sở kêu trời trong lòng, tụ tập ngoài giờ làm khác gì tăng ca đâu.

Thư Vọng xoa xoa sau gáy, vươn người một cái. Tháng trước cô còn cảm thấy công việc làm giờ hành chính khá là nhàn, tháng này thì bị cho ăn ngay một cú cảnh cáo. Nghề này đúng là không nuôi người rảnh rỗi, công ty có bình thường đến đâu, rồi cũng có lúc phải tăng ca.

Tiểu Hạ cười tít mắt dọn dẹp bàn làm việc, trông chẳng khác gì chuẩn bị tan sở về nhà. Cô ấy trạc tuổi Thư Vọng, tốt nghiệp đại học là vào công ty luôn, vì cùng phụ trách dự án ở Hải Thị lại ngồi cạnh Thư Vọng, nên tính ra là đồng nghiệp đầu tiên Thư Vọng quen thân.

Thư Vọng nhìn màn hình chat, quay sang hỏi: "Thường liên hoan đến mấy giờ thì xong?"

"Trước mười giờ thì chắc chắn chưa xong đâu."

Thư Vọng nghe xong cau mày: "Ăn một bữa mà sao lâu thế."

Tiểu Hạ vẫn cười toe: "Rồi cô sẽ biết. Đám lãnh đạo mà nói chuyện thì chẳng có điểm dừng đâu. Ăn xong còn phải đi tăng hai nữa."

Tiểu Hạ trượt ghế lại gần, vẻ mặt thần thần bí bí, hạ giọng truyền kinh nghiệm cho Thư Vọng: "Nếu cô muốn chuồn sớm thì đợi họ tăng hai được một tiếng. Lúc đó thiếu một hai người cũng chẳng ai để ý."

Thư Vọng ghi nhớ, rồi không nhịn được lên tiếng: "Cô đừng cười nữa được không." Cười kiểu đó đúng là khiến người ta muốn đánh.

Cô gửi một tin nhắn đi: "Tối nay công ty liên hoan, chị không về ăn cơm."

***

Thư Vọng cảm thấy có lẽ mình cần thêm một mục mới trong danh sách những thứ khiến cô khó chịu, chính là liên hoan công ty.

Liên tục một tuần tăng ca đến sau tám giờ tối, khoảnh khắc nộp xong kết quả, cả người cô như sụp xuống, cảm giác mệt mỏi tích tụ một tuần đồng loạt tràn về. Giờ phút này, Thư Vọng chỉ muốn về nhà tắm nước nóng rồi ngủ một giấc thật dài.

"Nào nào nào, mọi người cùng cạn một ly nào!"

Tổ trưởng tổ 2 lại bưng ly đứng dậy, nửa bàn toàn nhân viên trẻ phải đứng lên cười gượng, lại cùng anh cụng ly.

Thư Vọng rốt cuộc cũng hiểu vì sao trưa nay khi anh Phương nói về buổi liên hoan, đám nhân viên cũ lại không hào hứng, cái này còn mệt hơn đi làm nữa. Người quen biết nhau thì có thể tám chuyện đôi câu, Tiểu Hạ trốn mất rồi, còn Thư Vọng thì chẳng quen ai khác, chỉ có thể ngồi đó cố chịu từng phút trôi qua.

Bữa tiệc theo kiểu Trung truyền thống, đồ ăn dầu mỡ quá nhiều. Thư Vọng thử mỗi món một lần là thấy no, mà đến vòng rượu thứ ba rồi, cô cảm giác cả bàn đều là lãnh đạo nói oang oang, nước bọt bắn tung toé. Cô cầm đũa lia qua một vòng trên bàn, rồi lại lặng lẽ đặt xuống.

"Em kính anh một ly. Mới vào công ty, cảm ơn lãnh đạo dẫn dắt, vất vả cho anh rồi". Một bạn nhân viên mới cùng đợt với Thư Vọng đứng dậy đi kính rượu, giơ ly là uống cạn, rồi cúi người nói cảm ơn, kéo chuyện thân mật.

Thư Vọng nghe mà nổi cả da gà, đúng là lợi hại thật, chuỗi câu đó cô tuyệt đối không nói nổi.

Còn chưa kịp để lớp da gà lắng xuống, anh Phương đã cùng giám đốc thiết kế bước tới.

"Đây là nhân viên mới của tổ tôi, Thư Vọng, học cao học ở Viện Công nghệ Bắc Thành." Anh Phương giới thiệu với vẻ đầy tự hào.

Vị giám đốc hơn bốn mươi tuổi cười hề hề: "Thế thì là đàn em của tôi rồi. Làm việc ở đây thấy thế nào?"

Thư Vọng mỉm cười nhã nhặn: "Dạ, rất tốt ạ."

Nhớ lại cảnh nhân viên mới bên cạnh nãy giờ kính rượu thao thao bất tuyệt, khi cô nhìn sang anh Phương, cảm giác như ánh mắt của anh đang ngầm bảo: tới lượt em cũng phải nói một tràng như vậy đấy nhé.

Nhưng cô thật sự mở miệng không nổi. Anh Phương đúng là người tốt, giúp cô không ít chuyện, nhưng nói mấy câu tâng bốc trong trường hợp này, cô vẫn thấy quá giả tạo, quá dầu mỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!