Chương 46: Giọt sương giữa hè

Đường Dật Phong có chút không hiểu nổi chính mình. Rõ ràng trước đây cô uống bao nhiêu chai cũng không say, vậy mà bây giờ chỉ mấy lon bia trái cây, đầu óc đã choáng váng đến không ra hình dạng.

Chắc là Thư Vọng đã bỏ thuốc cho cô rồi, một liều thuốc mang tên "tình yêu", mạnh đến mức làm cô hoa mắt chóng mặt, nhịp thở dồn dập, tim đập nhanh hơn cả vó ngựa hoang phi nước đại.

Khi môi chạm môi, cảm giác đầu tiên của Đường Dật Phong là: môi Thư Vọng thật mềm, vừa ấm áp vừa mềm mềm, còn hấp dẫn hơn cả miếng thạch hoa quả vừa ăn lúc nãy.

Cô khẽ chạm vào, nhẹ nhàng miết trên môi chị, cảm nhận được một chút run rẩy, không biết là của mình hay của Thư Vọng. Cô cố gắng kìm nén hơi thở, không dám để tiếng thở quá nặng quấy rầy khoảnh khắc này.

Đôi môi mà cô đã dùng ánh mắt phác họa không biết bao nhiêu lần, lúc này lại đang được chính đôi môi mình phác họa thêm lần nữa.

Cô thử dùng môi mình khẽ ngậm lấy môi Thư Vọng, cảm nhận sự ấm nóng mềm mại ấy, rồi lại liên tục hôn nhẹ lên môi chị, lúc nhẹ lúc mạnh mà ấn xuống.

Đường Dật Phong len lén hé mắt, chỉ thấy hàng mi Thư Vọng khẽ run run như cánh bướm khẽ vỗ, như cánh hoa rơi vào lòng bàn tay, đẹp đến mức làm lòng cô say mềm.

Một tay cô chống lên ghế sô pha, tay kia đi tìm tay Thư Vọng, tìm được rồi liền nắm thật chặt, dùng tiếp xúc thêm này để xác nhận khoảnh khắc này là thật, để xác nhận đây không phải là một giấc mơ nửa đêm khác.

Cô cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Thư Vọng phả lên mặt mình, cảm nhận được bàn tay chị khẽ đặt trên vai cô. Rõ ràng tim đã đập nhanh đến mức như sắp thoát ra khỏi lồng ngực, vậy mà động tác của chị vẫn được giữ ở mức dịu dàng và chậm rãi.

Khi Đường Dật Phong lùi ra, cô cũng không rời đi quá xa, hơi thở vẫn quấn lấy hơi thở của Thư Vọng, tay vẫn nắm tay chị.

Giống như đã hôn rất lâu, mà cũng như chỉ vừa mới hôn trong chớp mắt. Nhịp tim vẫn còn ầm ầm chưa dứt, trong lòng cô vẫn còn chút chưa nguôi.

"Em có thể thử lại lần nữa không?"

Thư Vọng không nói gì, tay vẫn đặt trên một bên vai Đường Dật Phong. Ánh mắt ấy như thay cho câu trả lời cho Đường Dật Phong, rằng cô cho phép.

Thế là khi đôi môi lại lần nữa áp sát, Đường Dật Phong trở nên bạo dạn hơn. Cô thử dùng đầu lưỡi khẽ chạm vào môi đối phương, vừa chạm đã rời. Không nhận được sự khước từ, cô lại tiếp tục chậm rãi phác họa trên môi dưới của chị. Khi đôi môi Thư Vọng khẽ hé ra, cô thử thăm dò đưa đầu lưỡi vào trong.

Bàn tay đang đặt trên vai cô của Thư Vọng trong khoảnh khắc ấy siết chặt lại, nắm lấy vạt áo ngủ của Đường Dật Phong.

Trước lời mời đầy nhiệt thành của Đường Dật Phong, Thư Vọng vui vẻ nhận lời. Chỉ có những tiếng thở khẽ quanh co trầm lắng mới biết, họ đã cùng nhau nhảy một điệu vũ như thế nào.

Hai bàn tay đang nắm lấy nhau tách ra. Bàn tay của Thư Vọng vòng lấy bên eo Đường Dật Phong, còn tay của Đường Dật Phong đặt lên sau đầu Thư Vọng. Mọi thứ đều thuận theo dòng nước trôi, như thể vốn dĩ nên là như vậy.

Khi lại lần nữa tách ra, tiếng th* d*c vang lên trong phòng khách trống trải. Cả hai đều có chút ngại ngùng, Thư Vọng nhịn không được mà hỏi trước: "Sao em lại giỏi thế?"

Đường Dật Phong nuốt khan một cái, lại chớp mắt: "Em xem trên mạng."

"Em lên mạng học cái này làm gì, hửm?" Hơi thở của Thư Vọng vẫn còn gấp, âm cuối kéo dài như móc câu, từng chút từng chút cào vào tai cô, vào tận đáy lòng.

"Để phòng khi cần."

Bốn chữ ấy khép lại quãng nghỉ giữa chừng, không ai còn nhớ rõ đêm hôm đó rốt cuộc hai người đã hôn nhau bao lâu.

Trong rất nhiều lần tạm dừng, Đường Dật Phong đều nghĩ, có phải lúc này cô nên thuận theo tình thế mà nói ra câu: "Em thích chị."

Nhưng nói ra lúc này, liệu có quá vội vàng hay không.

Đây rốt cuộc là một giấc mộng mê man dưới tác dụng của hormone, hay là khoảnh khắc hai trái tim kề sát không kìm được, cô không còn đủ tỉnh táo để nghĩ cho rõ. Khi ấy, trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ rất vớ vẩn, thì ra bia trái cây của Thư Vọng là vị đào mật.

Sang ngày hôm sau, hai người chẳng hẹn mà cùng dậy muộn. Chuông báo thức coi như làm việc vô ích, không đánh thức được ai.

Khi Đường Dật Phong tỉnh dậy thì đã là tám giờ rưỡi. Cô mở cửa phòng, còn chưa kịp đi rửa mặt đã muốn chạy thẳng ra bếp. Trong đầu vẫn còn mơ mơ màng màng, quên mất rằng giờ này bình thường Thư Vọng đã ở trên tàu điện ngầm rồi.

Ra tới nơi lại nhìn thấy Thư Vọng đang đứng ở trước cửa thay giày. Đường Dật Phong sững người một lát, đến lúc này mới nhớ ra, theo thói quen, giờ này chị đã phải ra khỏi nhà từ lâu.

Thư Vọng thấy cô bước ra, liền chào trước: "Chào buổi sáng."

Đến lúc này Đường Dật Phong mới hoàn hồn: "Sao chị vẫn còn ở nhà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!