Tối chủ nhật tuần này, sau bữa cơm, Đường Dật Phong tắm rửa xong từ rất sớm. Cô bày sẵn đồ ăn vặt, nước uống, trái cây lên bàn, rồi ngoan ngoãn ngồi trên sofa phòng khách chờ Thư Vọng. Hôm qua Thư Vọng đã nói, tối nay muốn cùng cô xem phim.
Ngày thường buổi tối mỗi người đều có việc riêng, cô viết bài đọc sách, còn Thư Vọng thì học thêm những kiến thức mới phục vụ công việc. Một người trong phòng làm việc, một người trong phòng ngủ chính, thời gian ở chung bên nhau thật sự chẳng được bao nhiêu.
Cuối tuần ban ngày thì Thư Vọng về nhà ăn cơm với bố mẹ, cô lại bận đi làm thêm. Chiếc máy chiếu Thư Vọng mang đến tính ra cũng chỉ được mở lên hai ba lần.
Bây giờ hiếm hoi mới có một khoảng thời gian trọn vẹn thuộc về nhau, Đường Dật Phong không muốn lãng phí dù chỉ một phút.
Thư Vọng từ phòng ngủ chính bước ra. Cô mặc váy ngủ mỏng của mùa hè, tóc dài buông xuống bờ vai, vừa sấy khô xong, phần đuôi tóc vẫn còn vương chút ẩm.
Nhìn thấy Đường Dật Phong ngoan ngoãn ngồi chờ trên sofa, trong lòng cô vốn có chút thấp thỏm cũng âm thầm dịu lại.
"Sao em nhanh thế?" Thư Vọng mỉm cười hỏi.
"Em tắm nhanh lắm." Đường Dật Phong không nói là mình đang sốt ruột, nhưng tay đã sớm sờ tới điều khiển, bật máy chiếu lên.
Thư Vọng vào bếp mở tủ lạnh, lấy ra hai lon bia trái cây. Khi quay lại, cô tiện tay tắt đèn trần phòng khách, chỉ chừa lại một chiếc đèn nhỏ bên cửa sổ. Ánh sáng dịu nhẹ tràn xuống, phủ lên căn phòng một lớp màu vàng mơ hồ.
"Mình xem phim gì?"
"Carol. Phim chiếu năm ngoái, nghe nói được đánh giá khá tốt."
Thư Vọng ngồi xuống bên cạnh Đường Dật Phong, khoảng cách rất gần, đầu gối chạm vào đầu gối.
Đồ ngủ của Đường Dật Phong là áo tay ngắn, quần ngắn. Ở khoảng cách này, nhiệt độ cơ thể của Thư Vọng dễ dàng xuyên qua hai lớp vải mỏng, truyền thẳng tới chân cô.
Thư Vọng cúi đầu nhìn điện thoại, điều chỉnh chia sẻ màn hình.
Đường Dật Phong cúi đầu nhìn hai đầu gối đang chạm nhẹ vào nhau.
Mùi hương nhè nhẹ như mùi hoa lại len vào khoang mũi cô, không rõ là từ dầu gội hay sữa tắm của Thư Vọng. Tim cô khẽ xao động, những ý nghĩ rối rắm chợt nổi lên như mặt nước gợn sóng, cô vội mượn lời nói để xua đi: "Phim này kể về cái gì vậy?"
Thư Vọng không ngẩng đầu, lời nói chậm rãi như được cân nhắc trong miệng: "Không biết."
Không biết? Đường Dật Phong chớp chớp mắt, có chút ngơ ngác. Phim do chị chọn, sao ngay cả nội dung cũng không biết?
***
Nhạc mở đầu vang lên. Thư Vọng bật nắp một lon bia trái cây, đưa cho Đường Dật Phong. Lon cola trên bàn bỗng nhiên bị lãng quên ở một góc. Đường Dật Phong nhận lấy nhấp một ngụm, là vị chanh chua chua ngọt ngọt.
"Ồ, Giáng Sinh kìa. Tụi mình cũng quen nhau vào tầm Giáng Sinh mà." Đường Dật Phong xé vỏ kẹo thạch rồi tự nhét một miếng vào miệng, cũng đưa cho Thư Vọng một cái.
Thư Vọng thuận tay nhận lấy. Nhìn một bên má của cô phồng lên vì đang nhai, bỗng dưng thấy dáng vẻ cô ăn cái gì cũng đáng yêu đến kỳ lạ. Khi đáp lời, giọng nói bất giác mềm hơn: "Ừ, hình như vậy."
"Chị còn tặng em một quả táo bình an nữa."
Thư Vọng cũng nhớ lại hôm đó: "Chị nói mời em ăn cơm, vậy mà em chỉ gọi mỗi món sườn om, làm chị thấy ngại."
Khi ấy Đường Dật Phong thì nghĩ, hai người mới gặp nhau lần thứ hai, cô thật sự không dám thoải mái: "Lúc đó chưa quen mà. Bây giờ thì chắc chắn em sẽ không khách sáo với chị nữa đâu."
Thư Vọng vo tròn vỏ kẹo thạch trong tay, ánh mắt vẫn đặt trên màn chiếu, cô không nói đồng ý, cũng chẳng phủ nhận. Thật ra vẫn còn khá khách sáo, trong lòng cô cảm thấy Đường Dật Phong hoàn toàn có thể "không khách sáo" với mình hơn một chút nữa.
Chợt Thư Vọng lại hỏi: "Bình thường lúc em ăn một mình cũng chỉ gọi một món thôi à?"
"Em ăn một mình thì tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi." Đường Dật Phong đáp rất thản nhiên, "Với lại mấy cô trong căn tin quen mặt em rồi, lần nào em tới họ cũng múc cho em rất nhiều."
"Quen mặt em à? Mỗi ngày bao nhiêu sinh viên vào căn tin, sao họ nhớ được em?" Thư Vọng thật sự không hiểu.
"Cô ở quầy tầng một nói em giống một đứa cháu gái họ hàng xa của cô, bảo em ăn ít quá, gầy quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!