Sáng hôm sau, Đường Dật Phong một mình về nhà thu dọn đồ đạc. Lúc mở cửa ra, cô thấy Đường Quan Sơn đang ngồi ở bàn ăn, đối diện thẳng với cửa chính.
Sắc mặt ông trông rất tệ, quầng mắt thâm đen, tóc tai bù xù.
Thấy cô bước vào, ông đứng bật dậy, trong giọng nói dồn dập pha lẫn tức giận: "Cả đêm qua con đi đâu? Sao không nghe điện thoại của bố?"
Đường Dật Phong chỉ liếc ông một cái rồi đi thẳng về phòng mình.
Tối qua điện thoại cô luôn để chế độ im lặng, tắt cả rung, cũng chẳng quan tâm có ai gọi hay nhắn tin. Về sau máy hết pin luôn, sáng nay sạc đầy mới phát hiện Đường Quan Sơn gọi nhỡ hơn chục cuộc.
Giải thích thì mệt, mà cô cũng chẳng muốn giải thích.
"Không cần bố quản."
Đường Quan Sơn theo sát phía sau, giọng càng lúc càng gấp: "Không cần bố quản là thế nào! Con còn nhỏ, lỡ ở ngoài xảy ra chuyện gì thì sao, con..."
Cảm xúc vừa vất vả bình ổn suốt một đêm lại bị mấy câu nói của ông châm ngòi, Đường Dật Phong buột miệng thốt ra: "Bố sợ con cũng chết ở ngoài à?"
Vừa nói xong chữ cuối cùng, cô đã hối hận.
Đường Quan Sơn đứng sững trước cửa phòng cô rất lâu, không nói gì. Thế là cô lại lẩm bẩm thêm một câu: "Con không chết được đâu."
Rõ ràng là muốn ông yên tâm, vậy mà lời nói ra lại càng khó nghe hơn.
Đường Dật Phong hít sâu một hơi, tự mình bắt đầu thu dọn đồ đạc.
"Con định đi đâu?" Đường Quan Sơn hỏi.
"Con về trường."
Đường Quan Sơn không nói thêm nữa, quay lại ngồi xuống bàn ăn. Cô thu dọn bao lâu, ông quay lưng nghe bấy lâu.
Khoảng một tiếng, hoặc cũng có thể là hai tiếng, Đường Dật Phong kéo vali, đeo balo đi ra khỏi phòng. Cô không dám nhìn Đường Quan Sơn, sợ chỉ cần thấy ông lộ ra vẻ khó xử và đau đớn, cô sẽ không nỡ rời đi.
"Nếu sau này không có việc gì, con sẽ ở lại Bắc Thành."
"Con thấy chúng ta không nhìn thấy nhau thì ai cũng sẽ sống dễ chịu hơn một chút."
"Bố cũng có thể tìm một người khác cùng sống, không cần phải bận tâm đến con nữa."
"Tiền bố nuôi con bao nhiêu năm nay, học phí, sinh hoạt phí, sau này con sẽ trả lại dần cho bố."
Lần này Đường Quan Sơn không cãi vã với cô nữa, chỉ lặng lẽ ngồi đó, nghe cô tự mình tuyên án cho mối quan hệ giữa hai người.
Cho đến khi Đường Dật Phong đi đến cửa, ông mới ngẩng đầu lên, nghe thấy cô khẽ nói câu cuối cùng: "Đừng uống rượu nữa."
Cánh cửa bằng sắt khép lại, ngoài ngã tư vang lên tiếng còi xe. Cơn gió nóng tháng 7 lùa qua hành lang, làm gợn lên vẻ bình tĩnh trên gương mặt Đường Quan Sơn.
Rất lâu, rất lâu sau, ông mới khẽ nói một tiếng: "Ừ."
***
Đường Dật Phong bước ra khỏi nhà, ra khỏi cửa khu chung cư, rời khỏi nơi lưu giữ toàn bộ ký ức vui buồn của mình. Cô không quay đầu, cũng không cần phải quay đầu nữa.
Cô sẽ không dây dưa với quá khứ nữa. Dù có trắng tay thì sao chứ, cuộc đời cô sẽ có một tọa độ khởi đầu mới, chỉ cần vậy là đủ.
Thư Vọng đang đợi cô ở ngã tư phía trước, tất cả rồi sẽ phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Buổi chiều, Đường Dật Phong theo Thư Vọng đến sân bay. Đây là lần đầu tiên cô đi máy bay, có chút háo hức tò mò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!