Chương 37: Nửa chai coca

Thư Vọng nắm tay Đường Dật Phong dắt ra khỏi con hẻm nhỏ, lên taxi, rồi lại một mạch nắm tay cô đưa tới khách sạn.

Tâm trạng Đường Dật Phong đã ổn định hơn rất nhiều, nghĩ lại dáng vẻ khóc sướt mướt khi nãy khiến cô bắt đầu thấy không được tự nhiên, có chút mất mặt.

Thế là cô chuyển đề tài sang Thư Vọng.

"Vì sao cô lại đến Hải thị?"

"Tôi đi công tác."

"Vậy công việc của cô xong chưa? Tôi có làm phiền cô không?"

"Gần xong rồi."

Đường Dật Phong ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa trong phòng khách sạn. Thư Vọng đi lấy một chai nước, vặn nắp rồi đưa cho cô.

Cô ngồi ngay ngắn, hai đầu gối khép lại, hai tay đặt trên đầu gối, mắt và mũi đều đỏ ửng, bên má còn dính mấy sợi tóc con, trông chẳng khác gì một chú mèo hoa nhỏ.

Đây là lần đầu Thư Vọng thấy cô trút bỏ những dáng vẻ hoặc trầm tĩnh, hoặc rực rỡ hay lạnh lùng thường ngày để lộ ra dáng vẻ trẻ con như vậy.

Thư Vọng cảm thấy cô lúc này vừa đáng thương, lại vừa đáng yêu.

"Cô có muốn đi rửa mặt không? Hay là tắm một lát?"

Quả thật người ngợm dính dính rất khó chịu, Đường Dật Phong cũng muốn tắm, nhưng lại có chút ngượng ngùng.

"Tôi không có đồ để thay..."

Thư Vọng lục chiếc balo của mình. Chuyến công tác chỉ có hai ngày, đồ cô mang theo cũng không nhiều.

"Vậy cô mặc tạm đồ ngủ của tôi nhé? Tôi gọi giao đồ đến cho cô."

Đường Dật Phong cảm thấy như vậy quá làm phiền Thư Vọng, không muốn để cô ấy cứ xoay quanh mình. Cô vừa định mở miệng thì Thư Vọng đã cầm bộ đồ ngủ lên rồi.

"Mới mặc có một lần thôi, nếu cô ngại thì chờ đồ mới tới rồi hẵng tắm."

Câu này...

Không phải là cô ngại, mà là... điều này thực sự khiến cô đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ khó nói.

Trên mặt dâng lên một tầng ửng hồng rất nhạt, nhưng nếu từ chối thì lại giống như đang chê đồ của người ta.

Đường Dật Phong nói nhỏ: "Tôi không ngại... cảm ơn cô."

Thư Vọng mỉm cười, rồi lại đưa thêm cho cô khăn dùng một lần và đồ lót.

Phòng khách sạn không lớn. Mùa hè là mùa cao điểm du lịch ở Hải thị, với tiêu chuẩn công tác thông thường của nhân viên, có thể đặt được một phòng tươm tất trong thời điểm này đã là điều không dễ.

Vì phòng nhỏ, khi Đường Dật Phong tắm cũng không dám làm ra tiếng động quá lớn, cứ như sợ bị Thư Vọng nghe thấy vậy, dù chính cô cũng không biết rốt cuộc có gì mà nghe.

Khi Đường Dật Phong bước ra khỏi phòng tắm, Thư Vọng đã thay sang một bộ đồ khác, quay lưng về phía cô đứng bên cửa sổ gọi điện thoại, bầu trời ngoài cửa sổ đã nhuộm lên ánh chiều tà ấm áp.

Tay phải Thư Vọng cầm điện thoại, đầu hơi nghiêng về bên phải, tay trái chống dưới cánh tay phải. Trông như đang gọi điện công việc, có những từ ngữ Đường Dật Phong nghe không hiểu, nhưng phần lớn thời gian Thư Vọng chỉ yên lặng lắng nghe đối phương nói.

Cửa phòng khẽ gõ hai tiếng, giọng của nhân viên giao đồ vang lên: "Ship đến ạ!"

Đường Dật Phong theo phản xạ định ra mở cửa, nhưng Thư Vọng đã nhanh hơn một bước, chắn trước mặt cô rồi mở cửa.

Đặt túi đồ xuống cũng vừa lúc cuộc gọi của Thư Vọng kết thúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!