Chương 36: Thuốc giảm đau

Đường Dật Phong chạy ra khỏi nhà nhưng không đi xa. Cô dừng lại ở một con hẻm nhỏ gần đó, đây là lối sau của dãy cửa hàng dân cư. Trên mặt đất vương vãi vài đầu thuốc lá bị giẫm bẹp, hai ba thùng carton chất chồng, chiếc xe đẩy kim loại trầy xước đầy vết bẩn, ống xả nước của dàn máy lạnh tí tách nhỏ giọt xuống dưới.

Mùa này hiếm khi có người ở lại ngoài trời ẩm ướt nóng bức ngột ngạt, nơi này cũng vậy, không một bóng người, chỉ có tiếng quạt máy xoay đều đều ở cùng cô.

Trong thành phố mang tên quê hương này, cô không có bạn bè, ngoài Đường Quan Sơn ra, cũng chẳng còn ai được coi là người thân.

Thậm chí cô cũng không muốn đến trước mộ mẹ, bộ dạng hiện tại của cô, cô không muốn để bà phải lo lắng.

Cô dừng lại ở đây, là vì bỗng nhiên nhận ra, rời khỏi nhà rồi, bản thân lại chẳng có nơi nào để đi.

Mà ngôi nhà của họ từ lâu đã giống như một tờ giấy nháp bị thấm nước, chỉ cần chọc nhẹ là rách, rời rạc vỡ vụn, trải đầy mặt đất, sớm đã không thể ghép lại được nữa. Cũng chẳng thiếu cô vén thêm một lớp màn này lên, để hai cha con họ nhìn cho rõ, giấc mộng đẹp của những năm 90 ấy chỉ là một giấc mộng, họ sớm đã không quay về được nữa rồi.

Đường Dật Phong chậm rãi ngồi thụp xuống, lưng tựa vào tường, hai tay ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào giữa.

Hơi lạnh ẩm mốc của bức tường thấm qua lưng rồi chui thẳng vào tim. Những lời tranh cãi vừa rồi không ngừng phát lại trong đầu cô, tua đi rồi lại tua về, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.

Cô chưa bao giờ cảm thấy sự cô độc lại khó chịu đến thế, như thể sắp tan chảy trong cái nóng cực hình trong góc hẻm mùa hạ này.

Giá như bây giờ có một người xuất hiện, đưa cô đi thì tốt biết mấy. Giá như bây giờ có một nơi nào đó để đi thì tốt biết mấy. Có ai đó có thể giúp cô hay không?

Không phải bất cứ ai cũng được.

Khoảnh khắc này, người duy nhất hiện lên trong đầu Đường Dật Phong, là Thư Vọng........

"Tôi nghe nói cô đang ở Hải Thị, cô có thể đến tìm tôi được không?"

***

Tối qua, Đường Dật Phong đã lướt thấy vòng bạn bè của Thư Vọng. Cô ấy đăng một tấm ảnh chụp lối ra sân bay, định vị tại Hải Thị.

Cô xem đi xem lại bài đăng ấy không biết bao nhiêu lần, khi thì vô tình lướt trúng, khi thì cố ý bấm vào avatar để xem. Rất nhiều lần, cô không dám ấn thích, cũng không dám bình luận, thậm chí cũng không hỏi Thư Vọng lấy một câu.

Cô phơi cả một đêm, phơi khô tất cả tò mò của mình.

Sau khi cúp máy, Đường Dật Phong không ngờ Thư Vọng lại đến nhanh đến vậy. Cô không nhìn đồng hồ, nhưng cứ có cảm giác chỉ mới mười mấy phút trôi qua.

Cũng phải, Hải Thị có lớn bao nhiêu đâu, đi đâu chẳng nhanh.

Thư Vọng tự lần theo vị trí định vị tìm đến con hẻm này, cũng tìm được cô.

Đường Dật Phong không biết bộ dạng bây giờ của mình có đủ thảm hại hay không, thảm hại đến mức khiến Thư Vọng đứng cách cô vài bước mà mãi không tiến lại gần.

Thư Vọng đứng dưới ánh nắng chiều, thứ ánh sáng cuối cùng trong ngày còn có thể ngông nghênh. Ngược sáng, khiến Đường Dật Phong không nhìn rõ được biểu cảm của Thư Vọng. Còn bản thân cô thì ngồi co mình ở một góc hẻm đổ nát, gần như sắp hòa vào đống thùng giấy phế bỏ.

Thư Vọng giống như một vị thần giáng trần, không vướng một hạt bụi, cứu khổ cứu nạn, cầu gì được nấy.

Nghĩ đến đây, Đường Dật Phong gắng gượng kéo khóe môi cười một cái, nhưng khi mở miệng, lại là chất giọng trầm khàn mà chính cô cũng không ngờ tới: "Cô đến rồi à?"

Giọng nói của cô như phá vỡ bức danh họa đang tỏa hào quang thánh khiết kia. Thư Vọng sải bước về phía cô, không vội kéo cô dậy, mà cùng cô ngồi xổm xuống.

"Ừ, tôi đến rồi."

Cùng lúc với giọng nói của Thư Vọng vang lên, một bàn tay cũng đặt l*n đ*nh đầu Đường Dật Phong. Bàn tay ấy lướt qua mái tóc cô, nhẹ nhàng xoa hai cái. Thư Vọng dùng tay trái, Đường Dật Phong nhớ rất rõ, bởi ngay khoảnh khắc tay trái rời đi, tay phải của cô ấy đã chạm lên bên má hơi sưng đỏ của cô.

Hàng mày xinh đẹp của Thư Vọng khẽ nhíu lại, bàn tay cũng không dám dùng sức.

"Có đau không?"

"Cũng ổn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!