Chương 35: Chuyện cũ như sương khói (Tình yêu của cha mẹ)

"Chào buổi sáng anh Sơn!"

"Anh Sơn buổi sáng tốt lành!"

Mùa xuân năm 1993, Đường Quan Sơn hai mươi tám tuổi, đạp xe đến xưởng in làm việc. Trên đường liên tục gặp đồng nghiệp chào hỏi, anh cũng lần lượt đáp lại từng người.

Đường Quan Sơn tính tình sảng khoái, lại coi trọng nghĩa khí, ngày thường rất được lòng mọi người. Thêm vào đó, năm ngoái anh còn giành được danh hiệu "lao động tiên tiến", cũng xem như là một nhân vật nổi bật trong xưởng.

Anh đến tổ điểm danh trước, rồi mới qua phòng thuốc lấy thuốc.

Dì Trương ở phòng thuốc vừa pha xong cốc trà tráng men, thấy anh vào liền gọi: "Lại đến bốc thuốc à?"

"Vâng, vẫn như mọi khi ạ."

"Mẹ cháu dạo này thế nào rồi, khá hơn chút nào chưa?"

"Haiz... vẫn vậy thôi, từ từ điều dưỡng vậy."

Dì Trương bốc thuốc xong, gói lại đưa cho anh, rồi lại hỏi: "Dạo này có để ý cô nào chưa, để dì giới thiệu cho cháu?"

"Thôi thôi, trong xưởng còn bao nhiêu thanh niên đang chờ dì giới thiệu kìa, dì đừng lo cho cháu."

Đường Quan Sơn cười khổ. Nhà anh điều kiện không tốt, trên có mẹ già bệnh tật triền miên, dưới còn em trai em gái. Những lần được giới thiệu đi xem mắt, người ta nghe hoàn cảnh xong đều bỏ chạy mất.

Cha anh mất sớm, khi còn trẻ anh chỉ lo kiếm tiền nuôi em khôn lớn, chưa từng quan tâm đến chuyện chung thân đại sự đời mình. Bây giờ đã gần ba mươi tuổi, muốn lo cũng đã muộn, thậm chí anh còn gần như chuẩn bị xong tâm lý độc thân cả đời.

Dì Trương tiễn anh ra ngoài, nhìn theo bóng lưng ấy mà lắc đầu thở dài. Một chàng trai đàng hoàng, tử tế như vậy, quả thật là đáng tiếc.

***

Công việc trong xưởng vốn khô khan tẻ nhạt, vì thế những buổi liên hoan, hội thao tổ chức định kỳ đều trở thành đại sự hàng đầu trong mắt công nhân. Hễ có tin tức là mọi người đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị từ sớm.

Giờ nghỉ trưa vừa nói cười trêu ghẹo, mấy cậu thanh niên trong tổ tìm đến hỏi han: "Anh Sơn, tháng sau hội thao anh đăng ký môn gì?"

"Cầu lông hoặc bóng bàn."

Cậu kia ngạc nhiên: "Hả? Mọi năm anh toàn chạy đường dài mà, sao năm nay không chạy nữa?"

"Dạo này mệt quá, với lại cả năm rồi không chạy, đăng ký mấy môn nhẹ nhàng thôi."

Gần đây em trai anh, Đường Kiến Xuyên lại gây chuyện bên ngoài, cự cãi rồi đánh nhau với người ta. Đối phương đòi bồi thường viện phí, còn dọa tống cậu vào đồn công an, khiến Đường Quan Sơn chạy đôn chạy đáo khắp nơi lo liệu.

Em gái anh, Đường Mai thì mới dẫn bạn trai về nhà. Vừa nhìn đã biết là người của "công ty ma", lại làm Đường Quan Sơn tức đến đau đầu.

Anh cứ nghĩ vất vả chờ đến khi em trai hai mươi ba tuổi, em gái hai mươi mốt tuổi, đều đã trưởng thành thì mình sẽ được nhẹ gánh, nào ngờ vẫn chẳng được yên ổn ngày nào.

Mấy người cùng nhau đi về phía sân vận động, giẫm lên nền xi măng, đi ngang qua những dãy nhà xi măng. Ánh nắng rọi lên bộ đồng phục đã giặt bạc màu của anh. Giữa một rừng bê tông xám xịt ấy, anh bỗng nhìn thấy một sắc tươi hiếm hoi, một bông hoa nhỏ nở ngay giữa sân cầu lông.

"Cô kia là ai vậy?"

"Là Quý Thu Lan, kế toán ở tòa nhà bên kia."

Thì ra là một đóa lan nhỏ.

Tại hội thao mùa xuân của xưởng in, Đường Quan Sơn và Quý Thu Lan bắt cặp thi đấu cầu lông đôi. Thứ hạng ra sao chẳng ai còn nhớ, cũng chẳng có ai thật sự để tâm.

Mỗi ngày, Đường Quan Sơn đều dậy sớm hơn nửa tiếng, lững thững ở con đường trước cổng xưởng. Anh dựng chân lên bàn đạp xe đạp, rồi lại lùi nửa bước, đợi đến khi Quý Thu Lan xuất hiện mới tiến lên chào hỏi, cùng nhau vào cổng.

Đến giờ ăn trưa ở nhà ăn, anh cũng cố chen đến chỗ ngồi gần Quý Thu Lan, có lúc ngồi bàn bên, có lúc lại ngồi chung bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!