Chương 31: Ngụm rượu đầu tiên

Đêm đó, Đường Dật Phong người vốn luôn ngủ một mạch tới sáng, lại mơ một giấc mơ.

Trong mơ, cô trở thành Tiểu Chu, nhưng không còn bị mắc kẹt trong cùng một ngày nữa, mà là những ngày sau đó.

Tiểu Chu trò chuyện với cô gái kia, cùng nhau dạo phố, ăn cơm, mỗi ngày đều có vô vàn chuyện để nói, mỗi ngày đều không giấu nổi nụ cười.

Rồi sau đó, họ nắm tay, họ ôm nhau, họ hôn nhau.

Gương mặt cô gái trong câu chuyện ấy, từng khoảnh khắc đều là dáng vẻ của Thư Vọng.

Ba giờ sáng, Đường Dật Phong bật dậy khỏi giường, lưng áo ngủ ướt đẫm mồ hôi. Cô còn chưa kịp phân biệt đâu là mơ đâu là thực thì từng đợt choáng váng đã ập tới, trong đầu chỉ còn sót lại hình ảnh cuối cùng trước khi tỉnh giấc, cô đã hôn lên môi Thư Vọng.

Xúc cảm trong mơ không thể truyền tới hiện thực, Đường Dật Phong ngẩn ngơ đưa tay chạm vào môi mình.

Bạn bè thuần khiết gì chứ... cô ấy coi mình là bạn, thế mà mình lại mơ đến chuyện hôn cô ấy sao??

Đường Dật Phong ngã người xuống giường, không biết phải giải thích giấc mơ này thế nào, càng không biết làm sao để khống chế cái đầu cứ liên tục tua lại từng khung cảnh trong mơ.

Người ta nói tỉnh mộng rồi sẽ quên, nhưng cô lại không ngừng phác hoạ từng chi tiết trong giấc mơ, những tiếp xúc thân mật ấy như có thật, từng nhịp từng nhịp gõ vào thần kinh cô.

Cô ôm chăn ngẩn ngơ, sáng hôm sau hiếm hoi dậy muộn.

Đường Dật Phong ngồi thẳng người trên giường, cứng đờ quay đầu nhìn Lục Thức Vi đang lục tìm sách vở.

"Đi uống một ly không?"

Trên đầu Lục Thức Vi như hiện ra cả đống dấu chấm hỏi, vẻ mặt kinh ngạc tột độ.

"Chưa tới tám giờ sáng mà uống hả?? Cậu đúng là dân chơi hệ punk, liều mình đó."

***

Gan và dạ dày tuổi hai mươi cũng không chịu nổi kiểu tàn phá ấy, nên rốt cuộc Đường Dật Phong và Lục Thức Vi vẫn ngoan ngoãn hẹn nhau ăn tối. Chọn đúng quán nướng năm nhất từng ăn... Bên cạnh là quán Tứ Xuyên.

Hai món nóng, hai món lạnh dọn lên đủ cả. Lục Thức Vi là người mở lời trước: "Nói đi, cậu gặp chuyện gì rồi?"

Nghĩ đến giấc mơ đêm qua, trong lòng Đường Dật Phong tê rần hơn cả hoa tiêu trong món gà xào cay.

Cô ngẩng đầu, hé miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nuốt ngược trở vào.

Lục Thức Vi nhìn mà sốt ruột, gắp một miếng thỏ cay bỏ vào miệng, cũng chẳng vội, cứ chờ cô tự mở lời.

Ăn được nửa bữa, Đường Dật Phong cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đầu đũa cứ loay hoay gạt mấy khúc ớt trong bát.

"Cậu nói xem... thích một người là cảm giác thế nào?"

Lục Thức Vi suýt phun cả ngụm bia ra ngoài. Còn tưởng Đường Dật Phong gặp chuyện kinh thiên động địa, gọi cô tới uống cho quên đời, ai ngờ chỉ là tâm sự thiếu nữ, yêu mà không dám nói.

"Cậu làm mình hết hồn, mình còn tưởng cậu dính chuyện lớn gì cơ."

Đường Dật Phong nghiêm túc nhìn cô ấy, "Chuyện này đúng là rất lớn mà."

Lục Thức Vi nhìn dáng vẻ ngập ngừng xoắn xuýt của cô, nhất thời cũng cạn lời, nhướng mày ngâm một câu thơ: "Một ngày không gặp, nhớ nhung như điên. Ba ngày không gặp thì sao... thì chỉ muốn đi treo cổ."

Đúng là một câu thơ lệch lạc thật.

Đường Dật Phong cau mày ngẫm nghĩ. Quả thật cô luôn muốn gặp Thư Vọng, nhưng dù có không gặp được cũng chưa đến mức muốn treo cổ.

"Thế cậu từng yêu ai chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!