Chương 3: Câm như hến

"Trước Tết khu mình không phải vừa bị mấy nhà trộm vào sao, đến giờ vẫn chưa bắt được, sếp dặn bọn tôi phải trông chừng kỹ hơn một chút..."

Tôi chỗ nào giống ăn trộm chứ?

"Mà ôi chao, bạn chị cũng lạ ghê, cứ câm như hến ấy, hỏi gì cũng không chịu nói..."

Tôi đâu phải không nói, chỉ là nói ra thì chắc anh đã lôi tôi đi rồi.

"Thật sự xin lỗi chị quá..."

Nhìn tôi cũng lớn tuổi hơn anh đấy, sao không gọi tôi là chị?

Đứng cách một người, Đường Dật Phong lặng lẽ dựa ở đó. Bảo vệ nói một câu, trong lòng cô lại đáp một câu. Vành mũ kéo thấp, hai tay nhét vào túi áo phao, chỉ cúi đầu nhìn mũi đôi giày thể thao của mình.

Họ đang đứng ngay chỗ điện thoại của Đường Dật Phong vừa rơi xuống. Chỉ cần cô hơi ngẩng đầu một chút là thấy ống quần của người phía trước, màu kem, chất liệu nhung mịn, ống quần phủ lên đôi giày thể thao cùng màu.

Giọng người kia vẫn như trước đây, không nhanh không chậm, dịu dàng lễ độ, tiếng phổ thông chuẩn mực, nghe rất êm tai.

"Vậy bọn tôi xin phép về trước." Hiểu lầm đã được giải thích xong, mấy câu xã giao kéo dài cuối cùng cũng kết thúc. Sau khi nhìn Đường Dật Phong một cái, Thư Vọng liền quay người bước về phía tòa nhà.

---

Thư Vọng thật sự đã xuống đón cô, chỉ mất năm phút đã tới cổng.

Lúc chị ấy đi đến, Đường Dật Phong chỉ kịp liếc vội một cái rồi lập tức kéo thấp vành mũ, không dám nhìn thêm, tình cảnh này nghĩ thế nào cũng thấy xấu hổ.

Bây giờ đi trong khu chung cư, giữa cô và Thư Vọng cách nhau nửa bước chân, Đường Dật Phong lùi hơn một nhịp, luôn đi sau một chút. Nhờ khoảng cách ấy, cô mới có thể lén nhìn người kia một cách công khai hơn.

Ngoài bộ đồ ngủ nhung, Thư Vọng chỉ khoác thêm một chiếc áo măng tô dạ màu xám đậm. Chưa từng thấy qua chiếc áo này, chắc là mới mua.

Tóc chị ấy vẫn dài đến ngang xương bả vai, hơi lượn sóng nhẹ. Trong đêm không nhìn rõ màu tóc, nhưng Đường Dật Phong đoán vẫn là đen tự nhiên, chưa từng nhuộm.

Thư Vọng khoanh tay trước ngực, bước chân chẳng nhanh chẳng chậm, giữ một nhịp độ đều đều, đi phía trước.

Đường Dật Phong chẳng còn tâm trí nào để ngó cảnh quan của khu dân cư Dân Sinh này. Trời tối om, thật ra cũng chẳng nhìn ra được gì.

Hai người im lặng suốt quãng đường.

---

Cảnh tượng đoàn tụ mà Đường Dật Phong từng tưởng tượng hoàn toàn không phải thế này. Thời gian sai, địa điểm sai, ngay cả quần áo cũng sai.

Cho dù không phải kiểu bữa tối dưới ánh nến, cảnh đêm lãng mạn, trang phục lộng lẫy như phim ngôn tình hiện đại, thì cũng không nên là như thế này.

Một người bị bảo vệ chặn ngay cổng khu, một người mặc đồ ngủ xuống cứu người.

Tình huống có chút quái lạ. Vốn dĩ Đường Dật Phong đã chẳng biết nên nói gì với Thư Vọng, giờ lại càng không biết mở miệng ra sao, càng nghĩ càng thấy gượng gạo, chỉ muốn trốn đi.

Nhưng đã theo người ta đi đến tận cửa thang máy rồi, giờ nói muốn rời đi cũng khó mở lời.

Dù sao đến cũng đã kỳ quặc như vậy, chẳng lẽ đi cũng rời đi một cách kỳ quặc thế này sao.

Thang máy đến tầng, Đường Dật Phong không thể lùi thêm nửa bước nữa, chỉ đành đứng cạnh Thư Vọng, vai kề vai.

Thư Vọng nhấn nút chọn tầng, hai người đứng đối diện cửa thang máy. Đường Dật Phong lặng lẽ đếm nhịp trong lòng, chỉ cảm thấy thang máy này sao mà chậm thế, hình như đã hai mươi giây trôi qua mà vẫn chưa đến nơi.

Khi con số leo đến 8, cuối cùng Thư Vọng mở miệng trước.

"Điện thoại có rơi hỏng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!