"Xin lỗi nhé, Thư Vọng, tuần sau mình không thể đi cùng cậu mừng sinh nhật được rồi. Sếp bọn mình chẳng hiểu sao lại bắt tăng tiến độ, mấy hôm nay tối nào cũng tăng ca, thật sự không đi nổi."
"Không sao đâu, cậu cứ lo việc của cậu đi."
Trước khi nhận được tin nhắn của Lương Tư, Thư Vọng thậm chí còn chưa nhớ ra là sinh nhật mình sắp đến. Theo lệ mấy năm qua, cũng chỉ là ăn một bữa với bạn bè hoặc với Lương Tư, ăn thêm bữa cơm với gia đình, nhận vài món quà, trả lời vài lời chúc, rồi nhận mấy tấm phiếu giảm giá từ thẻ thành viên của vài thương hiệu.
Nói chung cũng chẳng khác mấy so với ngày thường, nên cô chẳng mấy để tâm.
Hồi nhỏ thì khác, cô từng mong chờ chiếc bánh kem ngày sinh nhật. Bình thường Trương Tĩnh Nguyệt quản rất chặt, ngày thường không cho cô ăn, chỉ đến sinh nhật mới được ăn một lần thoải mái. Bây giờ lớn rồi, mẹ cũng chẳng quản được nữa, cô muốn ăn lúc nào thì ăn lúc đó, nhưng cái vị ngọt béo ngậy khi còn nhỏ dường như không thể tìm lại được nữa.
Ngày đó còn có những cây nến biết hát. Chỉ trong vài phút đầu khi vừa thắp lên, Thư Vọng mới thấy vui. Bởi vì cái thứ ấy bật lên là hát mãi không dừng, tắt cũng không tắt được. Lúc sáu, bảy tuổi, Thư Vọng còn nghĩ, liệu nó có hát đến tận cùng trời đất hay không.
Mãi sau này lớn lên mới hiểu, nó chỉ hát đến ngày tuổi thơ kết thúc.
Thế nên, ngày đầu tiên bước sang tuổi hai mươi bảy, có lẽ cũng sẽ chẳng có điều bất ngờ nào cả.
Thư Vọng nằm bò trước bàn máy tính, vừa nghĩ ngợi vừa nghịch chậu nha đam trên bàn. Cô khẽ sờ phần lá tròn mướt, lại chạm vào những gai nhọn ở mép.
Đến khi đầu ngón tay cảm thấy nhói nhẹ, Thư Vọng mới chịu thu tay về, ánh mắt vượt qua chậu nha đam xanh mập rồi dừng trên thỏi son bóng màu hồng nhạt.
Là thỏi son lần trước Đường Dật Phong tặng cô, lần ấy còn dùng làm màu vẽ cho cánh hoa anh đào.
Trong lòng bỗng dấy lên một cảm xúc khó gọi tên, có chút xao động, có chút muốn thoát khỏi mặt nước tĩnh lặng, muốn vẽ những nét bút ra ngoài khung giấy.
Có lẽ là vì sắp tốt nghiệp, sắp kết thúc mười mấy năm mang thân phận học sinh. Những lời người lớn từng nói như "đợi sau này sẽ ổn thôi." Mà cái "sau này" ấy, có lẽ sắp đến rồi.
Thế là hiếm hoi lắm, lần đầu tiên Thư Vọng chủ động trong một mối quan hệ.
"Thứ năm tuần sau cô có rảnh không?"
Cô nhấn gửi. Người nhận: Đường Dật Phong.
***
Nhận được tin nhắn, Đường Dật Phong chẳng hề quanh co khách sáo, lập tức đồng ý ngay. Cô vốn đang bối rối không biết làm sao để tặng quà cho Thư Vọng thì nhân vật chính lại chủ động giúp cô giải quyết.
Chỉ là Thư Vọng không nhắc gì đến sinh nhật, chỉ bảo muốn đi dạo chợ đêm. Mà còn không phải kiểu chợ đêm trẻ trung sầm uất hay phố ăn vặt đông khách du lịch, mà là kiểu chợ đêm của khu dân cư – quần áo, tất vớ, đồ chơi trẻ con, dán màn hình điện thoại... đủ thứ lặt vặt.
Đường Dật Phong thấy lạ, mừng sinh nhật sao lại chọn đi chợ đêm? Chuyện bình thường thế, lúc nào chẳng đi được.
Cô gói quà cẩn thận rồi vui vẻ ra ngoài đi dạo chợ đêm.
Lần đầu tiên trốn học ở đại học, tâm trạng phơi phới không sao tả xiết.
Những năm gần đây, tốc độ phát triển của Bắc Thành ngày càng nhanh, quản lý đô thị cũng siết chặt quản lý, ở đâu cũng treo khẩu hiệu "văn minh – chuẩn mực". Các gánh hàng rong lấn chiếm vỉa hè bị dẹp hết, đường phố quả thật sạch sẽ gọn gàng hơn, chỉ là phần khói lửa đời thường của thành phố cũng vơi đi nhiều.
Trước kia không ít khu chợ đêm từng rất nhộn nhịp nay đã bị giải tỏa. Khí hậu phương Bắc vốn đã không thuận lợi như phương Nam, nên sinh hoạt về đêm cũng kém phần đa dạng. Những khu chợ đêm còn giữ lại được có thể đếm trên đầu ngón tay. Lần này Thư Vọng hẹn ở hẻm Phúc Sinh, là một trong số ít còn sót lại.
Phúc Sinh nằm gần trung tâm thành phố, xung quanh là những khu tập thể xây từ thế kỷ trước và đầu thế kỷ này, dân cư đông, các sạp hàng cũng bám trụ lâu năm. Người tới chủ yếu là dân quanh vùng, ăn tối xong thì ra dạo cho thư giãn, thỉnh thoảng cũng xen lẫn vài du khách.
Ban ngày nắng nóng không ngừng, nhiệt độ cao nhất cứ loanh quanh hai mươi sáu, hai mươi bảy độ. Đến tối, hơi thở oi bức của mùa hè cuối cùng cũng lùi lại, trả lại chút mát mẻ của đêm xuân. Đây chính là khoảng thời gian mà Đường Dật Phong thấy dễ chịu nhất ở Bắc Thành.
Cô mặc áo khoác denim xanh nhạt, bên trong là áo thun trắng, quần dài kẻ caro, đứng chờ ngay đầu hẻm. Chỉ bằng thời gian nghe hết hai bài hát, Thư Vọng đã từ điểm xuống xe đi nhanh tới.
Thấy cô đã có mặt từ trước, Thư Vọng hỏi ngay: "Sao lần nào cô cũng đến sớm hơn tôi vậy?"
"Đến sớm tốt mà, tôi sợ để cô phải đợi."
"Vừa tan học à? Túi có nặng không?" Hai người vừa đi về phía chợ đêm, Thư Vọng vừa chỉ vào túi đeo vai cồng kềnh của Đường Dật Phong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!