Chiều hôm đó, trên đường quay về, Thư Vọng lái xe đưa Thư Trường Đình và Trương Tĩnh Nguyệt về nhà trước, rồi mới tiện đường đưa Đường Dật Phong trở lại trường.
Thật ra cả quãng đường vừa rồi Đường Dật Phong đã muốn hỏi nhiều chuyện, nhưng vì có hai thầy cô ngồi phía sau nên cô không tiện mở miệng. Giờ chỉ còn lại hai người, cô cuối cùng cũng nói ra: "Mẹ cô muốn sắp xếp cho cô đi xem mắt à?"
Câu hỏi thẳng thừng này làm Thư Vọng hơi nghẹn một chút. Dù cô chẳng hề biết, ba người kia đã lén bàn tán chuyện này từ lâu.
"Ừm... kiểu vậy." Thư Vọng trả lời qua loa.
"Thế nói chuyện có hợp không?" Đường Dật Phong giả vờ thản nhiên hỏi.
Thư Vọng cười khổ: "Nói gì mà nói, tôi chẳng có hứng thú."
Không hiểu sao, câu trả lời này khiến Đường Dật Phong thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ lại lời nhận xét của Lưu Chính Thanh về Vương Lương, cô cũng gật gù đồng ý: "Đúng đó, người đó đúng là không ổn."
Thư Vọng thấy cô nói chắc như đinh đóng cột thì cũng nổi hứng: "Vậy chỗ nào không ổn?"
"Làm màu lắm."
Thư Vọng kéo dài giọng "ồ" một tiếng.
Đường Dật Phong đoán không ra ý tứ của tiếng "ồ" đó, Thư Vọng lại tiếp: "Mẹ tôi còn giới thiệu cho tôi mấy người nữa, ví dụ như cái cậu công chức cao cao kia."
Tuy hôm nay Đường Dật Phong chỉ mải mê ăn uống, nhưng người đến thì cô cũng nhớ khá rõ. Nghĩ lại người đó, cô nhíu mày: "Tuổi hơi lớn rồi."
"Còn cái cậu mặc áo xanh, vừa được thăng làm quản lý thì sao?"
"Có bụng bia rồi."
...
Cứ thế Thư Vọng kể ra vài người, thì Đường Dật Phong đều gạt đi chỉ bằng vài chữ. Thật ra trong số đó cũng có người không phải do Trương Tĩnh Nguyệt giới thiệu, mà chỉ là Thư Vọng tiện nhớ ra trong đầu, đem ra hỏi Đường Dật Phong, thấy nghe cô trả lời cũng thú vị.
"Nghe cô nói thì thấy ai cũng không ổn hết. Thế cô nghĩ ai mới ổn?"
"Ổn hay không cũng chẳng quan trọng. Dù sao tôi thấy cô cũng chẳng có chút hứng thú nào với họ."
"Sao cô biết tôi không có hứng thú?"
"Ngay cả tên người ta cô còn không nhớ."
Hờ, đúng là để Đường Dật Phong đoán trúng rồi, cô thực sự chẳng nhớ nổi tên một ai cả.
Nói lòng vòng một hồi, Đường Dật Phong lại quay về với câu hỏi khi nãy: "Thế trước giờ cô thích kiểu người như thế nào?"
Thư Vọng không hiểu: "Trước giờ? Tôi cũng không biết, vì tôi chưa từng thích ai cả."
"À."
"Cô thì sao, có kinh nghiệm à?"
"Không có, tôi cũng chưa từng thích ai."
Thư Vọng cong môi cười, thì ra cũng là trẻ con.
Đường Dật Phong thấy cô cười thì lại không vui: "Cười cái gì chứ, tôi cũng đâu có kinh nghiệm."
***
Quãng đường về rõ ràng chẳng dài, nhưng sau khi nghe được câu trả lời mình muốn, Đường Dật Phong lại thấy cơn buồn ngủ kéo đến, mí mắt càng lúc càng nặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!