Nếu vừa nãy bên phải là một em bé như cục bông hồng hồng nhỏ xíu ngồi chồm hổm, thì giờ bên trái lại có thêm một "em lớn" là Đường Dật Phong, khiến Thư Vọng ít nhiều có cảm giác không được tự nhiên.
Rõ ràng khoảng cách cũng không phải gần lắm, rõ ràng khi nãy bé con kia cũng dán mắt nhìn cô vẽ như thế, nhưng đổi thành Đường Dật Phong thì Thư Vọng lại cảm thấy tay cầm bút cứng ngắc hẳn đi.
Cô thầm nghĩ, chẳng trách nhiều họa sĩ, nhà văn không thích bị người khác nhìn chằm chằm khi sáng tác, cái cảm giác ấy thật giống như bị l*t s*ch, phơi ra cho người ta soi.
"Cô bắt đầu học vẽ từ bao giờ vậy?"
Câu hỏi của Đường Dật Phong đúng lúc cắt ngang dòng suy nghĩ vu vơ của Thư Vọng.
"Hồi cấp ba. Trước khi vào chuyên ngành phải có bài kiểm tra bổ sung về mỹ thuật, nên tôi mới đi học."
"Giỏi nhỉ. Tôi thì chỉ học vẽ trong mấy tiết mỹ thuật tiểu học với trung học thôi, lên cấp ba là mấy thầy cô toán chiếm luôn tiết mỹ thuật rồi." Đường Dật Phong nhỏ giọng than thở.
Thư Vọng bật cười: "Có gì mà giỏi."
"Chính là rất giỏi đó. Tôi thấy ai biết vẽ đều rất lợi hại."
"Một tờ giấy trắng không có gì, chỉ cần cầm bút đã có thể vẽ ra đủ loại thế giới, thần kỳ lắm."
Đường Dật Phong nói rất nghiêm túc, không giống mấy câu đùa cợt, ngược lại khiến Thư Vọng hơi ngượng ngùng.
Cô rất rõ bản thân chỉ có chút ít bản lĩnh, thật ra chẳng lợi hại gì mấy.
Màu sắc thiếu hụt cuối cùng cũng được bổ sung, giờ nhìn lại, Thư Vọng lại thấy lúc nãy vẽ quá tùy ý: màu xanh của núi pha chưa đủ tinh, gợn sóng mặt nước thiếu chút chiều sâu, thành ra có chút đáng tiếc.
Tuy chưa hoàn hảo, nhưng cô lại rất thích.
Đường Dật Phong ở bên khẽ buột miệng: "Đẹp quá."
Trên nền trắng, phớt lên chút hồng phấn từ son bóng, những hạt nhũ lấp lánh ẩn trong cánh hoa.
Thư Vọng nhìn bức tranh có hoa anh đào, lại nhìn anh đào ngoài xa, rồi ngoảnh sang đôi môi của Đường Dật Phong. Hoa có vẻ kiều diễm của hoa, còn cô thì có rực rỡ của riêng cô.
Chỉ là cây son kia coi như chẳng thể dùng lại cho mục đích ban đầu nữa. Thư Vọng hơi tiếc, rõ ràng mới chỉ dùng một ít thôi.
Đường Dật Phong nghe xong chẳng bận tâm: "Thế thì để lại cho tôi dùng làm màu đi, coi như cô góp chút công cho nghệ thuật."
Thư Vọng vặn chặt nắp, cất vào túi mình.
***
Thư Vọng bảo Đường Dật Phong đem nước thải màu đổ vào nhà vệ sinh gần đó, còn cô rửa tay trong dòng suối mát lạnh. Hai người cùng đem đồ lên xe, lúc quay lại chỗ cắm trại thì thịt nướng đã lên vỉ.
Người đông nên chia ra ba bốn nhóm, kẻ đứng người ngồi, bếp nướng mang theo đủ nhiều nên chẳng lo không lấp được đầy bụng của mọi người.
Đường Dật Phong thật tự nhiên dắt Thư Vọng về phía nhóm của Vạn Hân, cũng quên béng chuyện ban nãy nhận nhiệm vụ tìm người từ Trương Tĩnh Nguyệt.
Thư Vọng liếc sang chỗ Thư Trường Đình và Trương Tĩnh Nguyệt, thấy hai người đang cùng mấy sinh viên tốt nghiệp ngồi chuyện trò, trông có vẻ vui nên cô cũng không bước qua.
Thịt bò tẩm ướp hành hoa đặt lên vỉ kêu xèo xèo, dầu mỡ bắn lách tách. Xung quanh còn bày thêm nấm, bắp ngọt cùng mấy loại rau, mùi thơm lập tức câu đến bụng Đường Dật Phong réo ùng ục.
"Thơm quá đi."
Lưu Chính Thanh đang cầm kẹp lật miếng thịt: "Em đi đâu thế? Lâu vậy mới về."
"Lúc nãy cô Trương nhờ em đi tìm Thư Vọng." Đường Dật Phong cùng Thư Vọng ngồi xuống.
"Thư Vọng? Con gái của giáo sư Thư?" Vạn Hân tò mò hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!