Mấy chiếc xe nối đuôi nhau đến nơi, bên bờ Thanh Khê đã có vài nhóm người tới sớm, coi như hiếm hoi lắm mới gặp được cảnh vắng vẻ.
Lúc này vùng ngoại ô Bắc Thành cây cối vẫn chưa kịp khoác màu xanh mới, nhìn qua còn xám xịt trơ trọi. Chỉ có mấy cây anh đào sớm là giành phần đi trước, vội vàng khoe sắc hoa đầu mùa.
Thanh Khê vốn dĩ chẳng có tên, mấy năm gần đây người đến dã ngoại cắm trại nhiều hơn, không biết là doanh nghiệp hay cơ quan nào đã đặt cho nó cái tên này. Cái tên này ý là nước suối trong vắt thấy đáy, những chỗ nông ánh sáng có thể xuyên qua lấp lánh, chỗ sâu thì chuyển thành xanh ngọc. Cách bờ chẳng xa có mấy cây anh đào nở đầy những đóa trắng hồng li ti, giờ đang độ rực rỡ.
Vừa bước xuống xe, mấy cậu con trai đã hú lên mấy tiếng như khỉ, lập tức xua tan cơn uể oải dọc đường.
Thư Vọng xuống xe, xoay vai lắc eo một cái.
"Cô mệt không?"
Từ lúc trên xe nói về chủ đề về chú cún xong, Đường Dật Phong im lặng mãi đến khi đến đây, giờ lại chủ động mở miệng hỏi han.
"Cũng ổn, đi chưa lâu mà."
Không hề giận cũng chẳng để bụng, tính tình tốt thật. Thư Vọng một lần nữa đi đến kết luận như vậy về Đường Dật Phong.
Những người mang theo đồ bắt đầu dỡ hành lý từ trên xe xuống, loay hoay dựng lều bạt che nắng, bày bàn ghế ngoài trời. Đường Dật Phong thấy mình đứng không cũng ngại, liền bỏ balô xuống góp một tay.
Nhưng Thư Vọng thì chẳng ngại. Cô xác định hôm nay giữ đúng "chức trách" của mình — chỉ làm tài xế.
Quả thực non nước hữu tình, cô còn phải đi dạo loanh quanh một vòng mới được.
***
Trải bàn ghế xong, nước nóng cũng được bắc lên, lá trà của Thư Trường Đình mang theo dần dần tỏa hương. Mấy nhóm sinh viên tụ tập lại, có người bày bàn chơi boardgame, có người dựng cần câu. Chẳng mấy chốc cả bãi cỏ đã ồn ào rộn ràng.
Lưu Chính Thanh kéo Vạn Hân, Đường Dật Phong và vài người bạn cùng khóa ngồi một bàn, soạn từ trong balô ra đủ thứ bánh kẹo, chất thành hẳn một ngọn núi.
"Em tìm gì thế?"
Mọi người đều bắt đầu nhập cuộc, Vạn Hân còn đang gặm chân gà, thấy Đường Dật Phong chưa chịu ngồi yên, hết nhìn bên trái lại quay bên phải như trống bỏi, không kìm được tò mò hỏi.
"Không có gì." Đường Dật Phong đảo mắt một vòng, chẳng thấy bóng dáng Thư Vọng đâu, trong đầu thoáng nghĩ có nên nhắn tin hỏi thử.
Nhưng rồi lại sợ mình tỏ ra dính người quá, thế là thôi, yên phận ngồi xuống chơi bài.
Bên kia, Thư Trường Đình đang chuyện trò rôm rả với mấy sinh viên đã tốt nghiệp. Trương Tĩnh Nguyệt rảnh rỗi ngồi bên, trong lòng thảnh thơi lập bảng chấm điểm cho mấy khách nam, đã nhắm ra được vài người ưng ý, chuẩn bị tính bước tiếp theo.
Đường Dật Phong theo đàn anh đánh bài được một lúc thì thấy chán, bèn mượn cớ đi vệ sinh rồi lang thang xung quanh.
"Nè, Tiểu Đường." Vừa đi ngang qua, Đường Dật Phong bị Trương Tĩnh Nguyệt gọi lại.
"Phiền em gọi Thư Vọng về giúp cô, sắp tới giờ ăn mà chẳng biết con bé chạy đi đâu rồi."
Khổ cái là Đường Dật Phong cũng chẳng biết. "Thư... đàn chị đi đâu rồi ạ?"
Trương Tĩnh Nguyệt chỉ sang bên phải: "Cô vừa gọi điện cho nó, chắc ở phía bờ suối bên kia. Em chạy qua gọi giùm cô nhé."
Ngay lần đầu gặp, Trương Tĩnh Nguyệt đã có ấn tượng tốt với Đường Dật Phong: lễ phép, gương mặt lại sáng sủa, nên cũng thấy gần gũi.
"Dạ vâng, để em đi ngay." Đường Dật Phong nhận nhiệm vụ, chạy một mạch về phía bờ suối.
Trương Tĩnh Nguyệt nhìn theo bóng lưng cô mà mỉm cười, thầm nhắc: "Con bé này chạy gì mà chạy."
Thật đúng là sức trẻ, nhìn mà thấy vui.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!