Chương 23: Người ngắm phong cảnh

Vừa cách một tuần lại xin nghỉ, quản lý cửa hàng cũng không nói gì, chỉ có điều chính Đường Dật Phong cảm thấy mình hơi sa đọa, từ "chăm chỉ" đã chẳng còn liên quan gì đến cô, ngay cả chuyện kiếm tiền cũng tạm gác lại sau lưng.

Trong tất cả những việc cần ưu tiên, Thư Vọng đã nhảy lên vị trí số một.

Trong tuần này, tin nhắn trong nhóm liên tục hiện lên.

Đó là một nhóm có cả trăm người, đều là học sinh từng quen biết Thư Trường Đình, có người đã tốt nghiệp từ lâu, cũng có người vẫn còn đang học. Bình thường trong nhóm cũng chỉ chia sẻ chút tin tức về ngành nghề và chuyên môn, tin nhắn không nhiều, còn khá nghiêm túc nữa.

Nhưng vài ngày gần đây, những sinh viên đăng ký đi chơi đều phấn khởi cả lên, từng người từng người bàn tán xem cần chuẩn bị gì, trong nhóm náo nhiệt chẳng khác nào sắp đi dã ngoại mùa xuân.

Lều trại, ghế gấp, lò nướng, các loại đồ ăn thức uống... tất cả đều do mấy anh chị khóa trên lớn tuổi hơn bao trọn.

Đường Dật Phong hỏi Thư Vọng cô cần chuẩn bị gì, Thư Vọng trả lời: chỉ cần chuẩn bị chính bản thân cô là được.

Sáng thứ bảy hơn bảy giờ, khuôn viên Đại học Bắc Thành vẫn còn yên ắng, sinh viên đã quen dậy sớm đi học tranh thủ ngủ nướng, nhưng trước cổng trường đã tụ tập vài người tinh thần phấn chấn đang đứng chờ xe.

Không khí sáng sớm đầu xuân thật dễ chịu, hít vào mũi một luồng mát lạnh, không rét lắm nhưng khiến người ta thấy khoan khoái, dường như còn có thể ngửi thấy mùi cỏ cây sinh trưởng.

Từ hôm trước Thư Vọng đã dặn Đường Dật Phong mặc thêm chút áo, nói rằng ngoại ô sẽ lạnh nên cô cũng ngoan ngoãn nghe theo, nghiêm túc mặc áo phao, đeo một chiếc túi chéo gọn nhẹ.

Chẳng bao lâu sau, mấy chiếc xe lần lượt chạy tới.

Thư Vọng cũng chở Thư Trường Đình và Trương Tĩnh Nguyệt đến cổng trường tập hợp.

"Anh Trương, nào, đi xe tôi."

"Vạn Hân, chúng ta ngồi cùng nhau đi."

.....

Mấy người bạn quen biết bắt đầu tự phân chia chỗ ngồi, Đường Dật Phong đang nghĩ có nên đi cùng xe với Vạn Hân bọn họ không thì Thư Vọng đã xuống xe chào cô.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

Nói xong, Thư Vọng đứng ngay cạnh cô, có vẻ chẳng muốn chào hỏi ai khác.

Thư Trường Đình và Trương Tĩnh Nguyệt cũng xuống xe, vừa chào hỏi vừa giúp sắp xếp chỗ ngồi.

Thật ra tối hôm qua đã tính qua số người, một xe ngồi được năm người, hai chiếc tới đón sinh viên ở trường đã ngồi kín, vẫn còn thừa một người sẽ ngồi xe của Thư Trường Đình.

Trương Tĩnh Nguyệt chính là đang chuẩn bị đi chọn một vị khách may mắn kia.

Thư Vọng đứng cạnh Đường Dật Phong không nhúc nhích, liếc theo đường đi của Trương Tĩnh Nguyệt, nhìn vài lần, rồi cũng tính ra số người.

"Cô ngồi cùng xe tôi đi."

Cô hắng giọng, âm lượng cố ý cao hơn thường ngày, cũng cố tình mang chút dụng ý.

Có điều khống chế chưa tốt lắm.

Khiến cho Đường Dật Phong nhìn cô, Trương Tĩnh Nguyệt nhìn cô, ngay cả Thư Trường Đình cũng nhìn sang phía cô.

"Hả? Tôi á?"

Đường Dật Phong có chút gò bó, không phải là giữ kẽ, mà là thật sự gò bó.

Cô thì thích ở cạnh Thư Vọng thật, nhưng trên xe lại thêm cả giáo sư và vợ giáo sư, khiến cô thấy hơi tê da đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!