Mười giờ rưỡi ở quán bar, không khí vẫn còn sôi động, nhưng với đám sinh viên có giờ giới nghiêm thì đã đến lúc phải tìm đường về rồi.
Chu Linh để bạn trai tự bắt xe về, còn mình thì khoác tay Lục Thức Vi, lắc lư vừa đi vừa nói, bảo tối nay sẽ về ký túc xá để tám chuyện con gái với mọi người.
Đường Dật Phong và Thư Vọng đi ngay phía sau, sóng bước cạnh nhau, giữa hai người chỉ cách một bàn tay.
"Cô không cần tiễn mọi người đâu, đã vào trong trường rồi mà."
"Bạn cùng phòng cô uống say rồi, tôi đưa mọi người về cửa ký túc mới yên tâm được."
Cuộc đối thoại này lúc ở cổng trường đã lặp lại một lần, đi được nửa đường, Đường Dật Phong vẫn nhịn không được nói lại.
Sức uống của Chu Linh vốn kém, nhưng Lục Thức Vi chẳng hề hấn gì, kéo theo thêm một Chu Linh vẫn dư sức.
Huống hồ trong trường buổi tối luôn có bảo vệ tuần tra, sẽ chẳng có chuyện gì to tát.
Điều Đường Dật Phong lo lại là chuyện khác.
"Nhưng lát nữa cô còn phải đi bộ về một mình."
"Tôi lớn tuổi hơn cô, phải tiễn mọi người về mới đúng chứ." Thư Vọng khẽ bật cười.
"Cũng đâu có lớn hơn bao nhiêu..." Đường Dật Phong nhỏ giọng lẩm bẩm.
Khi ở cạnh Thư Vọng, cô thật sự không thấy rõ rệt khoảng cách tuổi tác. Dù một người thuộc thế hệ 8x, một người 9x, đưa lên mạng thì như bị ngăn cách bởi cả một khe nứt Đông Phi, nhưng giữa họ không hề có sự xa cách đó.
Cái cảm giác rằng Thư Vọng khác với những người bạn khác của mình, cũng chẳng phải đến từ khoảng cách tuổi tác.
Là cái gì thì cô tạm thời không thể nói rõ.
Giọng Thư Vọng khe khẽ mang theo ý cười lại len vào tai Đường Dật Phong: "Tôi hơn cô sáu tuổi đấy, cô gọi tôi một tiếng "chị" cũng đúng mà."
'Chị...' Đường Dật Phong lặp lại chữ đó trên đầu lưỡi, lại nhìn sang Thư Vọng, tưởng tượng giọng điệu của mình mỗi khi gọi.
Nghe kiểu gì ấy, cô không mở miệng nổi.
Thấy cô không trả lời, Thư Vọng lại dùng giọng mũi hỏi thêm một lần.
Có lẽ vì trước giờ chưa từng làm bạn với ai nhỏ tuổi hơn mình, nên Thư Vọng đôi khi thích chọc ghẹo Đường Dật Phong, giống như dùng chút khoảng cách tuổi tác chẳng đáng kể để đè ép người bạn nhỏ, nổi lên một chút tâm tư tinh nghịch.
Bình thường Đường Dật Phong ít nói, gương mặt có phần lạnh lùng, thoạt nhìn khó mà thân cận. Nhưng khi cô mở miệng, cảm giác ấy sẽ nhạt đi rất nhiều, đặc biệt lúc đùa giỡn với bạn bè thì càng thoải mái hơn.
Chỉ là, có lẽ vì Thư Vọng lớn hơn vài tuổi nên Đường Dật Phong không tiện phản bác, đôi khi ở trước mặt cô lại lộ ra chút lúng túng và ngại ngùng.
Khi nhắn tin hay gọi điện thì không rõ rệt, nhưng gặp trực tiếp mới phát hiện sự tương phản này, thật sự rất là thú vị.
Ví dụ như bây giờ, nhìn dáng vẻ ấp úng không trả lời của cô, trong lòng Thư Vọng lại dâng lên một niềm vui vi diệu hơn nữa.
Chưa đến mười phút đã đi tới cổng ký túc xá. Giờ này, trước tòa nhà lúc nào cũng có mấy đôi tình nhân quyến luyến chẳng rời.
Rõ ràng sáng hôm sau chỉ cần mở mắt là gặp nhau, thậm chí chưa tới mười hai tiếng, vậy mà vẫn phải dính lấy nhau như sắp ly biệt dài lâu.
Lục Thức Vi nửa kéo nửa đẩy Chu Linh đi lên lầu, còn Đường Dật Phong và Thư Vọng dừng lại dưới tán cây ngọc lan nở sớm.
"Đẹp thật." Thư Vọng quả nhiên ngẩng đầu dừng lại.
"Cô thích hoa ngọc lan à?" Đường Dật Phong cũng ngẩng đầu theo.
"Tôi thích hoa cỏ nói chung, nhìn rất có sức sống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!