Chương 20: Chốn phù hoa

Buổi hẹn được ấn định vào tối thứ 7 tám giờ. Thư Vọng có thời gian, mà Đường Dật Phong cũng sắp xếp để nghỉ ca làm thêm.

Cô còn rủ cả mấy người bạn cùng phòng. Hoàng Thi Tình nói bận không đi được; Chu Linh vui vẻ bảo sẽ dắt bạn trai theo, dĩ nhiên cũng không thể thiếu Lục Thức Vi.

Tầm hơn sáu giờ tối, Đường Dật Phong bắt đầu lục tủ quần áo.

Lục Thức Vi vừa gặm chân gà vừa trêu: "Mình nói này, giờ cậu tắm làm gì, bar thì khói thuốc mịt mù, về không phải tắm lại à?"

"Chỉ là người đổ mồ hôi thì khó chịu thôi." Giọng cô nửa vùi trong tủ.

Chiếc T

-shirt này nhăn rồi, không ổn.

"À mà này, cậu thấy dạo này Thi Tình bận gì thế, cứ chẳng thấy mặt đâu."

"Có thể là người ta thật có việc gì thôi."

Chiếc áo khoác này một tuần chưa giặt, dù không hôi nhưng cũng không ổn.

Ngẩng đầu thì trán va vào móc treo quần áo, không đau lắm nhưng cảm giác như chọc thủng quả bóng căng khí, hơi xì ra hết.

Đường Dật Phong xoa đỉnh đầu, quay sang hỏi cô bạn vẫn mặc đồ ngủ: "Cậu nói mình mặc gì thì hợp?"

"Tối lửa tắt đèn, mặc gì chả như nhau."

Đường Dật Phong lườm một cái, chỉ được cái giỏi nói mấy câu thành ngữ bốn chữ.

Sao mà như nhau được.

Dù sao thì đây cũng là... ừm, lần đầu tiên cô mời khách, cũng là lần đầu tiên đến bar, hơn nữa Thư Vọng cũng sẽ tới.

Bình thường cô không quá để ý mình mặc gì, chỉ cần sạch sẽ gọn gàng là được, thậm chí lúc bận rộn thì "gọn gàng" cũng có thể để sau.

Nhưng nhớ lại mấy lần gặp Thư Vọng trước đây, đối phương chẳng cần khoác đồ hiệu hay phối màu sặc sỡ, vậy mà vẫn đẹp.

Rất có khí chất, không biết là do quần áo tôn dáng, hay chính con người làm trang phục thêm nổi bật.

Nói chung là Đường Dật Phong không muốn mình trông quá xuề xòa. Và giờ cô mới nhận ra, ngoài chuyện chơi bời ra, mình chẳng mấy am hiểu chuyện ăn mặc.

Bám theo triết lý "đại đạo chí giản, bình dị là thật", nguyên liệu tươi thì khi nấu lên mới giữ được nguyên vị, cùng một loạt đạo lý dân dã khác, Đường Dật Phong cuối cùng chọn cho mình bộ đồ khá đơn giản.

*Đại đạo chí giản: Người ở tầng thứ càng cao càng sống đơn giản. Cả đời một người thường là theo đuổi danh lợi, vật chất. Nhưng đến một mức độ nào đó, khi đạt đến một cảnh giới tinh thần nào đó, người ta sẽ ngộ ra rằng, đơn giản là một loại hạnh phúc

Sơ mi trắng, khoác ngoài cardigan len kẻ ô màu xám, quần jeans xanh đậm, giày thể thao trắng được lau sạch bóng.

Kém mười phút tám giờ, Đường Dật Phong cùng Lục Thức Vi đã có mặt, ngồi trước quầy gọi đồ, chờ những người còn lại.

"Này, Tiểu Phong! Vi Vi!"

Một lát sau, Chu Linh kéo bạn trai đến, chào hỏi xong cả nhóm cùng nhau xem menu cocktail.

"Bạn của cậu bao giờ mới đến vậy?"

Lục Thức Vi hỏi, Đường Dật Phong cũng chẳng chắc. Nhưng mới tám giờ, giục người ta ngay thì có hơi vội.

"Cứ gọi món trước đi, để mình nhắn hỏi xem."

Đúng dịp quán mới khai trương có ưu đãi, mấy người bạn cũng chẳng khách sáo, mỗi người chọn một ly cocktail, thêm đĩa trái cây và hai phần đồ ăn nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!