Chương 19: Học kỳ mới

hathu410

Trước  Sau Những ngày còn lại của kỳ nghỉ đông trôi qua rất nhanh, chuyến tàu lại lạch cạch đưa Đường Dật Phong trở về Bắc Thành.

Bắt đầu từ tháng ba, muôn loài hoa đua nhau nở như thể đang xếp lịch biểu diễn, và loài đầu tiên lên sân khấu mùa xuân ở Đại học Bắc Thành chính là hoa ngọc lan.

Cây ngọc lan trắng trước ký túc xá của Đường Dật Phong nở sớm hơn hẳn. Cô nhớ lần trước khi lướt trang cá nhân của Thư Vọng, thấy Thư Vọng cũng đăng ảnh ngọc lan trắng.

Chính vì lý do này, Đường Dật Phong dừng bước, ngắm kỹ một hồi.

Một sinh viên xuất sắc khoa Hán ngữ sau khi nhìn xong lại chỉ có bốn chữ trong đầu — quả thật rất đẹp.

Cô tìm góc chụp, rồi gửi cho Thư Vọng xem.

Từ sau cuộc gọi lần trước, Đường Dật Phong cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Thư Vọng đã vượt qua giai đoạn ngượng ngập của những người bạn mới quen, thành công tiến thêm một bước lớn.

Trước đây cô không thích gửi tin nhắn thoại hay gọi điện cho ai, cảm thấy hơi quá thân mật.

Bạn bè thời đại học của cô đều học chung trong một khuôn viên, gặp nhau suốt, nên trò chuyện trực tiếp hoặc gửi tin nhắn chữ sẽ nhanh hơn.

Lý do khiến cô gửi tin nhắn thoại cho Thư Vọng cũng đơn giản, chỉ cần cô gửi thoại, Thư Vọng nhất định sẽ đáp lại bằng thoại.

Giọng Thư Vọng rất hay, nghe là thấy vui.

"Hoa trong trường nở rồi, gửi cô xem này."

Buông tay gửi đi, câu nói của Đường Dật Phong đuôi hơi hất lên, mang chút phấn khích.

"Ừ, nở đẹp quá, cuối tuần rảnh tôi sẽ tới Đại học Bắc Thành xem."

Ừm, đúng là giọng hay thật.

Cuộc thi tản văn mà cô gửi bài từ học kỳ trước đã có kết quả, Đường Dật Phong giành giải nhất. Ngoài tiền thưởng và tín chỉ, cô còn muốn có thêm một phần thưởng khác.

Lần đầu tiên, cô nảy ra ý nghĩ muốn được người khác khen ngợi.

Nhưng lại không muốn quá phô trương, nên chụp ảnh màn hình rồi đăng lên trang cá nhân, chỉ để một người duy nhất được xem.

Có chút hồi hộp, như đang ôm một con thỏ nhỏ trong lòng, nhảy nhót liên tục; lúc chờ kết quả thi còn chẳng hồi hộp như vậy.

Giữa giờ học lén nhìn điện thoại, thấy có chấm đỏ thông báo ở mục bạn bè, Đường Dật Phong vội mở ra.

Hóa ra lại có người bình luận bài đăng tuần trước, không muốn để ý.

Đến lúc ăn cơm ở nhà ăn, cô vẫn dán mắt vào điện thoại, nhưng vẫn chưa có gì.

Trên đường về ký túc xá, mở ra lần nữa, cuối cùng cũng có thêm chấm đỏ, lần này thì đúng rồi.

Thư Vọng bình luận cho cô một biểu tượng ngón tay cái.

Cũng khá cổ điển, sao giống mấy thầy cô trong trường thế, Đường Dật Phong mím môi.

Ngay sau đó, tin nhắn của Thư Vọng gửi tới: "Đoạt giải nhất à, giỏi thế."

"Cuối tuần này để tôi mời cô ăn cơm nhé?"

Chú cún nhỏ vừa được xoa đầu, hài lòng rồi, nếu có cái đuôi chắc đã vẫy tít lên.

Thư Vọng vẫn nhớ chuyện thất hẹn trước Tết, còn Đường Dật Phong thì đã sớm quên từ lâu. Nghĩ là đang giờ nghỉ trưa, Đường Dật Phong liền gọi thẳng một cuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!