Chương 16: Đêm giao thừa ở Bắc Thành

Trước Tết, Thư Vọng đã bắt đầu đi thực tập. Công ty là chỗ quen của thầy hướng dẫn, quy mô cũng không nhỏ, đãi ngộ tạm ổn, thời gian làm việc vừa phải.

Bản thân Thư Vọng không có ý kiến gì, Trương Tĩnh Nguyệt nghe xong cũng miễn cưỡng coi như hài lòng.

Nhưng công ty mà trước Tết đã vội vã gọi thực tập sinh tới thì có thể tốt đẹp gì cho cam? Phần lớn là những việc lặt vặt không bao giờ làm xong: sắp xếp hồ sơ thầu, tài liệu dự án... Mấy việc như vậy, trưởng nhóm đều giao cho Thư Vọng, còn nói như có vẻ hay ho: "Cho em làm quen trước với các dự án của công ty."

Dù chưa chính thức để cô tham gia dự án, nhưng ngày nào Thư Vọng cũng ở lại đến hơn sáu giờ mới về.

Trưởng nhóm và nhân viên chính thức trong nhóm còn về muộn hơn, nghĩ cô vẫn chưa tốt nghiệp nên mỗi ngày đều để cô tan tầm sớm hơn một chút.

Trong ngành này, không tăng ca là chuyện không tưởng, sáng đi chiều về chỉ có ở trong mơ. Mọi người chỉ so nhau xem ai tăng ca ít hơn, ai được phụ cấp tăng ca, ai lương cao hơn mà thôi.

Trong đám bạn cùng khóa, có người về quê thi công chức, có người vào các công ty lớn thử sức, Thư Vọng thì chẳng có kế hoạch gì cụ thể.

Có lẽ vì từ nhỏ gia đình chưa bao giờ để cô thiếu thốn chuyện ăn mặc, hoặc cũng có lẽ vì tính cách riêng của Thư Vọng. Cô vốn không màng vật chất, khao khát tiền tài cũng không mấy mãnh liệt.

Hồi chọn ngành học, cô chỉ nhìn quanh rồi chọn một hướng mình thấy hứng thú hơn đôi chút. Nếu hỏi cô có muốn gây dựng thành tựu gì trong ngành này hay không, Thư Vọng cũng không biết phải trả lời thế nào.

Mọi thứ đều na ná nhau, vậy thì... cứ thế cũng được.

Ngoài chuyện thực tập, đồ án tốt nghiệp ở trường vẫn chưa hoàn tất. Cuối tuần cô phải tranh thủ thời gian sửa luận văn và chuẩn bị bảo vệ. Bận rộn như thế, thời gian trôi cũng thật nhanh.

Chỉ là lời mời ăn tối của Đường Dật Phong, Thư Vọng vẫn luôn ghi nhớ, nhưng rốt cuộc không thể sắp xếp được thời gian để đi.

Thoắt cái đã đến đêm giao thừa. Chiều vừa chập tối, những chiếc đèn lồng đỏ trong khu chung cư đã sáng lên, ngoài phố cũng thưa người.

Suốt dịp Tết, khu vực nội thành Bắc Thành đều cấm đốt pháo hoa. Quy định này đã áp dụng nhiều năm, Thư Vọng cũng quen với một cái Tết không có tiếng pháo nổ.

Cô mặc một chiếc áo len cashmere màu trắng kem, đứng bên cửa sổ ngắm ánh đèn ngoài phố. Chưa được bao lâu thì bị Trương Tĩnh Nguyệt gọi ra bê thức ăn.

"Y Y, ra bưng đồ ăn."

"Con ra ngay."

"Y Y" là tên ở nhà của Thư Vọng. Khi cô vừa chào đời, Thư Trường Đình và Trương Tĩnh Nguyệt vẫn chưa nghĩ ra tên chính thức, nên trước tiên đặt cho cô một cái biệt danh để gọi.

Ngày mới sinh, da dẻ Thư Vọng trắng trẻo mịn màng. Những đứa trẻ khác thì gào khóc inh ỏi, còn cô lại chỉ ngoạm ngón tay, mở to hai mắt nhìn mọi người, ngoan ngoãn đến lạ.

Thấy bé con ngoan như thế, Trương Tĩnh Nguyệt liền đặt tên là Y Y.

Sau này, khi Thư Vọng có tên chính thức và dần trưởng thành, chỉ còn Trương Tĩnh Nguyệt và bà nội vẫn thường gọi cô bằng cái tên này.

Đêm giao thừa năm ấy, Thư Trường Đình đón ông bà nội của Thư Vọng sang ăn Tết cùng. Ông là con trai một trong gia đình, dĩ nhiên không thể để cha mẹ lủi thủi ở nhà một mình trong đêm đoàn viên.

Bà ngoại của Thư Vọng thì theo cậu út và gia đình cậu ăn Tết như mọi năm, năm nay cũng không ngoại lệ.

Trương Tĩnh Nguyệt đích thân xuống bếp, nấu một bàn ăn thịnh soạn. Vì có người già, bà đặc biệt chuẩn bị thêm nhiều món thanh đạm dễ ăn.

Cả nhà quây quần bên bàn tròn, cũng là lúc Thư Vọng thấy mình sắp bước vào khoảng thời gian căng thẳng nhất.

Cô là con một, nên cả bàn chỉ có mỗi mình cô là thế hệ nhỏ tuổi nhất. Bởi thế, câu chuyện chẳng thể nào tránh khỏi việc tập trung vào cô.

Hồi nhỏ, Trương Tĩnh Nguyệt thường bắt cô đứng dậy đọc thơ. Ông bà nội thì còn dễ chịu, nhưng những khi ấy quanh bàn còn có một đám bà con họ hàng, có người quen có người lạ, ai nấy đều im lặng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt chờ đợi.

Cảm giác ấy chẳng khác gì một con thỏ bị bầy sói vây quanh, chứ chẳng phải đang biểu diễn tài nghệ.

Ký ức ấy hằn sâu đến mức, từ nhỏ Thư Vọng đã sợ nhất chính là ngày này.

Lên đi học rồi, đề tài trò chuyện lại xoay quanh so sánh thành tích học tập.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!