Chương 14: Chú mèo cúi đầu

Kỳ thi cuối kỳ học kì một năm hai đã đến gần, Chu Linh thu dọn một túi đầy sách vở và bài tập, rồi lại chuyển về ký túc xá phòng 310.

"Ơ, không phải đang ngọt ngọt ngào ngào hạnh phúc sao, sao lại quay về đây thế?" Lục Thức Vi thấy cô đang sắp xếp giường chiếu ở kia liền không nhịn được trêu chọc.

"Không phải còn vì thi cuối kỳ đấy sao, về ôm chân Phật thôi mà." Chu Linh vừa thay drap giường vừa đáp.

Lục Thức Vi khó hiểu, lại tiếp tục hỏi: "Ở ngoài không phải yên tĩnh hơn trong ký túc xá nhiều à?"

Chu Linh trải xong drap, ngồi thở một hơi, lí nhí đáp: "Hai người ở với nhau thì làm sao mà học hành cho nổi."

Nếu không phải dính lấy nhau thì cũng sẽ nghĩ đến chuyện đi chơi, nếu không thì cũng là nghĩ cái này ngon hay cái kia ngon.

Cô ngồi trên giường, cúi đầu nhìn Đường Dật Phong đang gặm táo, rồi liếc sang Hoàng Thi Tình đang yên tĩnh đọc sách, lại nhìn Lục Thức Vi ôm điện thoại chơi game.

Thở dài một cái... Mấy người này đều là "FA từ trong trứng nước", có nói họ cũng không hiểu.

Lục Thức Vi mải mê đẩy trụ trong game, không nghe thấy lời lẩm bẩm của Chu Linh, vẫn hỏi han cô. Hai người trò chuyện mấy câu mới nhận ra Đường Dật Phong từ nãy đến giờ vẫn không lên tiếng.

Mọi người đều biết Hoàng Thi Tình vốn ít nói, nhưng Đường Dật Phong bình thường đâu có như vậy.

Chu Linh lồng xong vỏ chăn liền bước xuống, đi về phía Đường Dật Phong.

"Cậu làm gì mà chẳng nói câu nào thế?" Chu Linh vỗ vai cô một cái từ phía sau, Đường Dật Phong theo phản xạ lập tức lật úp màn hình điện thoại xuống.

Đến lượt Chu Linh tò mò: "Ủa, nhắn với ai thế, còn không cho xem."

"Không có, chẳng với ai cả." Câu trả lời này cứ như không trả lời gì vậy.

Vừa nãy khi bị Chu Linh vỗ vai, Đường Dật Phong đang nhìn chằm chằm vào khung chat với Thư Vọng, nghĩ mãi không biết nên đáp thế nào.

Chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì đã bị Chu Linh làm giật mình.

Đường Dật Phong cũng chẳng biết giải thích sao về động tác theo bản năng lúc nãy. Thật ra cô không biết nên giới thiệu Thư Vọng với các bạn cùng phòng thế nào.

Nói đây là con gái của Giáo sư Thư ư? Nghe cũng kỳ.

Nói là đàn chị bên trường Công nghệ kế bên ư? Cũng chẳng ổn lắm.

Từ sau khi kết bạn WeChat, Đường Dật Phong và Thư Vọng thỉnh thoảng có trò chuyện, nhưng vì chuyên ngành khác nhau, tuổi tác cũng khác, nên mấy câu chuyện vẫn không mặn không nhạt.

Đường Dật Phong thường cố nghĩ ra chủ đề, Thư Vọng đều sẽ trả lời, thỉnh thoảng còn ném lại một hai câu, để cuộc trò chuyện có thể chậm rãi tiếp diễn.

Trong mắt Đường Dật Phong, Thư Vọng đã trở thành một người bạn rất đặc biệt, không giống Chu Linh, cũng không giống Lục Thức Vi, mà sự dịu dàng yên tĩnh của cô ấy cũng khác hẳn Hoàng Thi Tình.

Đường Dật Phong cũng chẳng nói rõ được là khác ở chỗ nào, chỉ là... cô thích trò chuyện với Thư Vọng.

Giống như đang đọc một cuốn tiểu thuyết cuốn hút vậy, Đường Dật Phong cứ không kìm được mà muốn đọc tiếp, trong lòng còn dấy lên chút cảm giác muốn giữ riêng cho mình.

Chu Linh tinh mũi lắm, lập tức đánh hơi ra điều gì bất thường, cứ bám riết lấy Đường Dật Phong mà trêu chọc. Đường Dật Phong ôm điện thoại, từ cửa phòng né sang ban công, khiến cả Hoàng Thi Tình cũng không nhịn được mà bật cười.

Đường Dật Phong vừa trốn vừa cố đánh lạc hướng, cố tình lôi chuyện thi cuối kỳ, chủ đề mà Chu Linh sợ nhất ra nói. Quả nhiên chưa nói được mấy câu Chu Linh đã ỉu xìu, chẳng còn tâm trí quan tâm đến chuyện khác.

Lục Thức Vi thì không quay đầu lại, tiếp tục chăm chú dọn lính trong game, chỉ thong thả thở dài: "Haizz... em bé lớn rồi, bắt đầu có bí mật riêng rồi đấy."

---

Ở đầu dây bên kia, Thư Vọng chờ mãi không thấy Đường Dật Phong trả lời, đành quay lại bận rộn với công việc của mình.

Mấy tuần gần đây, Thư Vọng và Đường Dật Phong sẽ thỉnh thoảng nhắn tin vài câu. Trên diễn đàn trường có bài đăng thú vị nào, Đường Dật Phong sẽ gửi cho Thư Vọng xem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!