Chương 13: Chúc mừng năm mới

Hai người lại trò chuyện thêm vài câu, cuối cùng thì Đường Dật Phong vẫn không nhắc lại chuyện trả tiền cho Thư Vọng. Cô nghĩ, lần sau có dịp sẽ chọn cho Thư Vọng một món quà.

Thư Vọng thấy ánh mắt Đường Dật Phong không tự chủ được mà cứ liếc nhìn chiếc khăn quàng trong túi, lại thấy thú vị. Rất giống dáng vẻ lần trước khi được cô tặng quả Bình An.

Thấy cô ấy không từ chối nữa, tâm trạng Thư Vọng cũng tốt lên theo.

"Vậy... chúng ta coi như là bạn rồi nhé?" Đường Dật Phong hơi chỉnh lại nét mặt mình, tạm thời dời ánh mắt khỏi chiếc khăn.

Bạn bè của Đường Dật Phong đa phần bằng tuổi cô, ngoài anh chị khóa trên thì rất hiếm khi cô quen người lớn hơn mình. Tính cách bạn bè cô cũng chủ yếu là hoạt bát, cô chưa từng gặp ai giống Thư Vọng cả.

Nói chuyện lúc nào cũng nhẹ nhàng ôn hòa, nụ cười mỉm chi dịu dàng, ăn uống cũng từ tốn, chậm rãi.

Thư Vọng giống như đóa hoa trắng tinh khiết lặng lẽ nở rộ một mình, chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể làm xao động sự bình thản ấy. Khiến người ta hướng về, nhưng lại sợ sự tiếp cận cũng là một loại quấy rầy.

Đường Dật Phong có chút không chắc nên đối xử với Thư Vọng như thế nào, vì vậy mới thốt ra câu hỏi vừa rồi.

Với một chuyện tự nhiên như kết bạn, thì câu hỏi ấy quả là hơi trang trọng quá.

"Ừm, là bạn."

"Vậy lần sau để tôi mời cô ăn cơm được không?" Nghe Thư Vọng đáp vậy, nét mặt Đường Dật Phong lại không kiềm được mà rạng rỡ hẳn lên.

Đã là bạn rồi, cùng ăn cơm cũng đâu có gì kỳ lạ.

"Được chứ." Thư Vọng không nghĩ ngợi gì đã đồng ý ngay.

"Vậy... vào dịp nghỉ Tết Dương nhé?"

Thư Vọng cứ tưởng đó chỉ là câu khách sáo, không ngờ Đường Dật Phong lại lập tức lên kế hoạch cụ thể.

Cô hơi ngập ngừng, có chút khó xử: "Sau kỳ nghỉ, thầy hướng dẫn của bọn tôi muốn họp nhóm, đồ án của tôi vẫn còn vài phần chưa làm xong, chắc kỳ nghỉ này không ra ngoài được..."

Đường Dật Phong suy nghĩ xem câu này có phải là từ chối khéo hay không, nếu đúng thì có nên thuận theo bậc thang mà đi xuống luôn không.

Thế nhưng giọng điệu Thư Vọng vẫn dịu dàng như cũ, trong mắt còn mang theo chút áy náy rất rõ ràng.

Đường Dật Phong còn chưa kịp nghĩ thông, thì Thư Vọng đã chậm rãi nói tiếp: "Đợi tôi làm xong sẽ đến tìm cô được không? Nghe nói lẩu nồi đất bên căn tin khu Nam chỗ các cô ngon lắm."

Sau khi hẹn xong lần gặp tiếp theo, Thư Vọng là người mở lời trước: "Lát nữa cô về trường thế nào?"

"Tôi đi tàu điện ngầm."

Thư Vọng nhìn trời, gió lúc này đã lặng nhưng tuyết vẫn chưa ngừng rơi, mặt đường thì vừa ướt vừa nhão vì tuyết và nước tan chảy, muốn tới được trạm tàu cũng phải đi bộ vài phút.

"Tôi đã gọi xe rồi, tiện đường đưa cô về luôn nhé."

Gặp nhau ba lần, Thư Vọng đã phần nào đoán được tính cách Đường Dật Phong. Cô ấy không thích làm phiền người khác, câu đầu tiên kiểu gì cũng là từ chối.

Thế nên Thư Vọng nói thêm: "Nhà tôi ở gần khu Đại học, thật sự tiện đường lắm."

Lần này Đường Dật Phong rất biết điều, đồng ý ngay từ câu đầu tiên.

Hai người tiếp tục đứng đợi xe, tâm trạng Đường Dật Phong rõ ràng rất tốt, khóe môi cứ cong cong mãi không hạ xuống.

Nhìn chiếc khăn đủ rồi, thì ngẩng đầu ngắm tuyết rơi.

Tuyết của ngày cuối cùng năm 2015 rơi rất nhẹ, nhỏ như hạt muối, không còn gió làm bạn, nên từng hạt tuyết cứ thế chầm chậm rơi xuống như lơ đãng giữa không trung.

Rơi lên mặt thì rất nhẹ nhàng, rơi vào cổ lại vừa nhột vừa lành lạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!