Sau khi nhận được hai chiếc nhẫn, Đường Dật Phong vui đến không khép nổi miệng, một tay cầm một chiếc, bắt đầu suy nghĩ xem phải đeo thế nào.
Một bàn tay chỉ có một ngón áp út, không thể đeo hai chiếc cùng lúc, mà nếu đeo mỗi tay một chiếc thì lại thấy kỳ kỳ. Đường Dật Phong liền lấy ra khoe với Thư Vọng, "Hay là ngày lẻ tụi mình đeo cái này, ngày chẵn đeo cái kia, chị thấy sao?"
"Như hạn chế biển số xe theo ngày ấy."
"Chậc."
Đường Dật Phong nằm dài trên sofa, duỗi thẳng cánh tay, ngẩn người nhìn hai chiếc vòng kim loại nhỏ lấp lánh mà cười ngốc mãi.
Thư Vọng đi lại ngồi cạnh, vẫn luôn có một chuyện rất tò mò, "Em nói xem, tại sao hai chiếc nhẫn em mua, phần viết tắt tên đều để chữ của chị đứng trước vậy?"
"Là bởi vì, chị coi đi, viết tắt tên hai đứa mình mà ghép lại như thế này, sẽ thành một câu nha." Đường Dật Phong ngồi dậy, chỉ vào dòng chữ nhỏ khắc bên trong, đọc từng chữ một: "Sunshine walks to you forever."
Ý nghĩa đẹp biết bao, để nghĩ ra câu này cô còn lật tra từ điển điện tử hết một hồi lâu.
Còn chưa kịp đắc ý thì đã nghe Thư Vọng nói, "Nghe sao ngữ pháp nó cứ sai sai."
Đường Dật Phong thật sự cảm thấy Thư Vọng chẳng có chút lãng mạn nào, chỉ có thể phản bác lại, "Vậy còn chiếc chị mua, sao lại để tên em đứng trước?"
"Bởi vì chị không biết vì sao em đặt tên chị ở trước."
Thư Vọng bắt đầu nói thành một vòng luẩn quẩn, làm Đường Dật Phong nghe đến choáng váng, "Ý là sao?"
"Chị không biết vì sao em đặt tên chị ở trước, nhưng nếu em đã làm như vậy rồi thì chị sẽ đặt tên em ở trước chị."
Thế chẳng phải ý chị ấy là — nếu em yêu chị nhiều hơn một chút, thì chị sẽ yêu em nhiều hơn nữa sao?
Đường Dật Phong tự mình nghiền ngẫm, càng nghĩ càng thấy ngọt đến phát choáng, khóe môi cong đến mức không ép xuống nổi.
Cô lại dính lấy Thư Vọng, thấy chị đang lướt xem thông tin trại thú cưng trên điện thoại, tò mò hỏi, "Chị muốn nuôi chó à?"
Thư Vọng: "Chị đang chọn em bé thứ hai cho mẹ chị."
Gần đây quả thật Trương Tĩnh Nguyệt nữ sĩ không còn quản cô quá chặt nữa, nhưng Thư Vọng cũng chẳng thấy thoải mái hơn là bao, vì dạo này Trương nữ sĩ lại chuyển sang "trao đổi giao lưu" với Đường Dật Phong.
Nói cho hay thì là "giao lưu", nhưng thực ra chính là thúc giục sinh con.
Đường Dật Phong ngại không tiện cứng rắn với mẹ Thư Vọng, chỉ có thể uyển chuyển nói bản thân và Thư Vọng hoàn toàn không có ý định đó, nhưng thái độ ấy khi lọt vào tai Trương Tĩnh Nguyệt lại giống như còn có thể tiếp tục thuyết phục.
Cuối cùng Thư Vọng đành phải đứng ra chống đỡ mặt trận này, nói với mẹ rằng mình nhất quyết không chịu nhân nhượng, nếu cô đã không đồng ý, thì Đường Dật Phong nhất định không dám manh động.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn cảm thấy có lẽ là do sau khi bố mẹ nghỉ hưu, cuộc sống trở nên hơi đơn điệu, hai người lớn tuổi đâu thể suốt ngày đi du lịch, cũng không thể ngày nào cũng ra ngoài khiêu vũ đánh cờ, cứ rảnh rỗi ở nhà chẳng có việc gì làm thì chỉ đành đem toàn bộ tinh lực dồn lên người hai đứa họ.
Đúng là đã đến lúc phải tìm việc gì đó cho họ bận rộn rồi.
Đường Dật Phong lại nảy ra ý khác, "Chị thích mèo hơn hay chó hơn?"
"Đều thích."
"Vậy tụi mình cũng nuôi một bé nhé?"
***
Một ngày làm việc tháng mười, ở một góc công viên tại Bắc Thành, có hai người nào đó đang ngồi xổm.
"Chị nói xem sao nó lại không chịu đi vào nhỉ?"
"Có lẽ là sợ đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!