Dạo gần đây thời tiết ấm lên một chút nên khi ra ngoài, Đường Dật Phong không quàng khăn hay đội mũ. Để tiện cho công việc làm thêm, bên trong áo khoác lông vũ cô chỉ mặc một chiếc áo len dài tay.
Vừa rồi một trận gió lớn bất ngờ nổi lên, làm mấy món đồ trang trí trước cửa tiệm bay tán loạn. Cô vội khoác thêm áo ngoài rồi chạy ra cứu vãn, dù gì đó cũng là công sức mấy hôm trước cô tự tay trang trí từng chút một.
Mấy món này ít nhất cũng phải giữ được đến khi kỳ nghỉ Tết Dương lịch kết thúc thì mới xem như hoàn thành sứ mệnh.
Hôm nay là đêm giao thừa, trung tâm thương mại quả thật rất đông, người đến ăn tối đông, người ăn xong dạo chơi lại càng nhiều.
Vừa phải sắp xếp lại từng món một, vừa giúp thu ngân tính tiền, đóng gói, bảo không mệt thì đúng là không thể.
Mãi đến chín rưỡi tối, khi trung tâm thương mại sắp đóng cửa, dòng người mới bắt đầu thưa dần.
Đường Dật Phong xoay xoay lưng, uốn uốn eo, công việc còn lại chỉ là sắp xếp lại khu trưng bày này và gấp gọn quần áo trên kệ. Làm xong hết thì hôm nay coi như xong việc.
Trong lúc đang gấp đồ, cô bỗng nghe thấy có người gọi mình từ phía sau.
"Đường Dật Phong."
Giọng nói ấm áp chậm rãi, cô chỉ từng nghe qua một người có giọng nói như vậy.
Đường Dật Phong quay đầu lại, quả nhiên là Thư Vọng, thế là ánh mắt cô cong cong, nụ cười nở rộ trên môi.
"Là cô à, trùng hợp thật đó."
Thư Vọng nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, sau đó giải thích: "Vừa nãy đi ăn với bạn."
Đường Dật Phong nhìn quanh Thư Vọng một chút, cũng không thấy ai khác. Giờ này, khách trong trung tâm thương mại đều đang lần lượt ra về, trong cửa hàng cũng chẳng còn mấy người.
Tay cô vẫn tiếp tục gấp đồ, miệng hỏi vu vơ: "Ồ, vậy bạn cô đâu rồi?"
"Cậu ấy về trước rồi."
Thư Vọng đứng bên cạnh Đường Dật Phong, không nhích đi nửa bước.
Lúc nãy ăn tối cô mới chợt nghĩ ra, mình vốn không giỏi nói chuyện yêu đương. Mà có lẽ dùng từ như vậy vẫn chưa chuẩn xác, thực ra Thư Vọng chẳng giỏi giao tiếp là bao.
Huống hồ hai người hiện giờ chỉ mới biết nhau, nói là quen cũng không hẳn thân thiết.
Trong tính cách của Thư Vọng, tuyệt đối không có cái gọi là "tự nhiên thân thiết", còn chuyện xã giao nói chuyện phiếm với cô lại càng là chuyện xa rời, vừa đúng ngoài tầm hiểu biết.
Hai người trò chuyện dăm câu, vẫn là Đường Dật Phong chủ động bắt chuyện, cô hỏi một câu, Thư Vọng đáp lại một câu.
Kỳ thật, Thư Vọng đến tìm cô cũng chẳng phải để trò chuyện, chỉ là nhất thời không nghĩ ra nên mở lời thế nào để không bị gượng gạo.
Đường Dật Phong đưa tay xoa xoa vai, mắt nheo lại vì mỏi, nương theo đề tài lúc nãy mà nói: "Vậy à, thích thế, còn tôi thì làm thêm gần nửa ngày hôm nay rồi, mệt muốn chết luôn."
Cuối cùng Thư Vọng cũng tìm được cái có thể hỏi.
"Hôm nay là giao thừa, sao cô không ra ngoài chơi với bạn học?"
Đường Dật Phong cười hì hì, câu này cô có thể tỉnh bơ nói với Lục Thức Vi, nhưng đối mặt với Thư Vọng lại thấy hơi ngại.
"Ừm thì... tại lương ngày lễ cao hơn."
Nói ra câu đó, nghe vẫn cứ có chút tham tiền.
Đường Dật Phong thoáng thấy quản lý cửa hàng liếc nhìn về phía mình lần thứ hai, lúc này cô mới sực nhận ra, không biết từ bao giờ mình đã ngừng tay làm việc, chỉ mải trò chuyện với Thư Vọng.
Bị bắt quả tang thì không thể tiếp tục lười biếng, Đường Dật Phong liền muốn kết thúc câu chuyện cho nhanh để hoàn tất công việc còn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!