Sau khi tạm biệt mọi người, Đường Dật Phong và Thư Vọng không lập tức về nhà mà cùng nhau đi đến phía sau tòa nhà hành chính, nơi hai người lần đầu gặp nhau.
Chưa đến ngày khai giảng, nơi vắng vẻ ấy vẫn chẳng có ai qua lại, chỉ có tiếng cười nói vui vẻ từ những con đường lớn thỉnh thoảng vọng đến, còn con đường nhỏ này thì lặng lẽ cất giấu bí mật tình yêu của hai người.
"Lúc đó em đúng ra nên xin chị cách liên lạc luôn mới phải, lỡ như sau này không gặp lại nữa, thì chắc em sẽ hối hận đến phát điên mất."
Ký ức đầu tiên mà Đường Dật Phong nhớ lại chính là sự tiếc nuối ngay từ điểm khởi đầu của câu chuyện này; nếu khi ấy đầu óc cô chịu sáng suốt sớm hơn một chút, thì có lẽ đã không cần phải đi vòng vèo nhiều đến thế mới có thể đến bên Thư Vọng.
Thư Vọng vẫn còn nhớ rất rõ dáng vẻ khi ấy của Đường Dật Phong vội vã chạy đi lên lớp, đến cả nhìn cô cho đàng hoàng cũng chẳng được mấy lần, "Thế nếu muốn xin cách liên lạc, em định nói thế nào?"
Cái này thì...
Đường Dật Phong lập tức bày ra nụ cười nghiêm túc nhất mà cũng rực rỡ nhất của mình, kiểu giống như lúc chụp ảnh hồ sơ, sau đó hơi nâng giọng, nhìn thẳng vào Thư Vọng mà nói: "Vị tiểu thư vô cùng xinh đẹp này, xin hỏi chị tên là gì?"
Thư Vọng nghe vậy liền nhíu mày, nhưng vừa nhíu mày vừa bật cười, "Mới gặp lần đầu mà em đã nói chuyện đến mức này rồi sao?"
"Đối với người khiến mình động lòng ngay từ ánh nhìn đầu tiên, thì nói chuyện đương nhiên phải thẳng thắn một chút."
"Em đã 'yêu từ cái nhìn đầu tiên' được bao nhiêu lần rồi? Nghe giọng điệu thì có vẻ rất có kinh nghiệm đấy."
"Yêu từ cái nhìn đầu tiên, tất nhiên cả đời chỉ có một lần thôi."
Hai người nhìn nhau cười. Thư Vọng cứ nhìn vào đôi mắt ấy của Đường Dật Phong, im lặng một lúc không nói gì, cô khẽ hít sâu một hơi, rồi lại nhẹ nhàng mở miệng: "Miệng cũng ngọt đấy, coi như phần thưởng cho cái miệng ngọt thế này, chị tặng em một món quà nhé."
"Lần đầu gặp mà chị đã tặng quà cho em à? Vậy hóa ra chị còn trực tiếp hơn em..." Nhưng câu nói còn chưa dứt thì khi nhìn rõ thứ trong tay Thư Vọng, lời trong miệng Đường Dật Phong đã bất giác dừng hẳn.
Cô khẽ hé môi, cứ nhìn chằm chằm món quà ấy mà ngẩn ra, rất lâu không cách nào phản ứng được.
Hai chiếc hộp nhung nhỏ. Trong đó có một chiếc cô quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, đó chính là thứ cô từng giấu ở góc nhà, tin chắc rằng Thư Vọng sẽ không bao giờ tìm thấy.
Cách đây không lâu khi vừa trở về nhà, cô còn cố ý kiểm tra lại, chiếc hộp vẫn nằm sâu trong ngăn tủ đầu giường ở phòng ngủ phụ, vị trí hầu như chẳng thay đổi, vậy mà người này lại tìm được, thậm chí còn mang thẳng đến trước mặt cô.
Thư Vọng mở cả hai chiếc hộp, đặt trước mặt Đường Dật Phong: "Một cái là em mua, một cái là chị mua."
Chiếc nhẫn của Thư Vọng đã được mua từ trước khi hai người quay lại Bắc Thành, chỉ là cô vẫn luôn không biết nên trao cho Đường Dật Phong trong hoàn cảnh nào, cô không muốn ở một nơi quá tùy tiện, cũng không muốn trong một dịp quá trang trọng, cho đến sáng nay trước khi lên đường đến Đại học Bắc Thành, trong lòng cô bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Ở nơi hai người từng gặp nhau lần đầu, trong một ngày bình thường giống như hôm ấy, như vậy là đủ rồi.
Chỉ là Đường Dật Phong đứng ở phía đối diện rất lâu vẫn không nói gì, cũng không đưa tay nhận lấy, khiến trong lòng Thư Vọng bắt đầu có một chút do dự. Cảm giác căng thẳng mà cô vốn dốc sức muốn tránh vẫn chậm rãi kéo đến, cô mấp máy môi, cố làm ra giọng như đùa: "Không muốn sao?"
Đến lúc này Đường Dật Phong mới hoàn hồn lại: "Muốn! Muốn muốn muốn muốn muốn..."
Cô đưa tay lên mà cũng không biết nên đặt ở đâu, không biết là nên trực tiếp cầm lấy hay nên chờ đối phương đeo cho mình, bàn tay đưa ra trước chiếc hộp mà cứ do dự không dám chạm vào, cả người bỗng trở nên bối rối, luống cuống một cách chẳng hiểu vì sao.
Thấy Đường Dật Phong căng thẳng đến mức ấy, bản thân Thư Vọng lại không còn thấy căng thẳng nữa.
"Đưa tay cho chị."
Đường Dật Phong đưa tay phải ra, Thư Vọng liền bật cười: "Bên kia."
"À..."
Thư Vọng nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, rồi chậm rãi đeo chiếc nhẫn mình mua lên ngón áp út của Đường Dật Phong, kích cỡ vô cùng vừa vặn, kiểu dáng và màu sắc quả nhiên rất hợp với cô.
Đường Dật Phong cười đến mức hơi ngốc một chút, chỉ chăm chú nhìn hai bàn tay đan vào nhau, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn kia, đến cả ngẩng đầu nhìn Thư Vọng cũng không dám.
Vào lúc này, cô chợt cảm thấy hình như mình nên nói gì đó thì phải? Nói "em đồng ý"? Nhưng Thư Vọng lại chẳng hỏi cô có đồng ý hay không. Nói "em rất thích"? Thích thì đúng là thích đến mức phát điên rồi.
Trong lòng vô cùng xúc động, cuối cùng Đường Dật Phong lại chỉ nói ra một câu vô cùng mộc mạc: "Cảm ơn chị."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!