Đêm giao thừa năm ấy, Thư Vọng được cô bạn học cấp ba, Lương Tư hẹn đi ăn tối. Giờ hai người đang ngồi trong quán lẩu, vừa ăn vừa nghe Lương Tư trút hết bầu tâm sự.
Chủ đề than vãn xoay quanh công ty mà cô đã làm hơn hai năm, từ sếp cho đến đồng nghiệp.
Nồi lẩu uyên ương đã sôi hơn một tiếng, mà tốc độ nói của Lương Tư vẫn chưa hề chậm lại.
"Thật đấy, đợi cậu đi làm rồi sẽ hiểu, muốn làm bạn với đồng nghiệp là chuyện không tưởng."
Thư Vọng gắp một nhúm rau cần từ nồi lẩu thanh ngọt, nhìn gương mặt như trái mướp đắng của Lương Tư mà cười trêu: "Có cần phải bi quan thế không?"
"Thật mà, chỉ cần nghĩ đến mấy người đùn đẩy trách nhiệm, bỏ lại đống lộn xộn, hoặc không thèm trả lời tin nhắn công việc... là mình hết muốn sống. Thế thì làm bạn kiểu gì được?"
"Hơn nữa, đa số đồng nghiệp còn lớn tuổi hơn mình nhiều, chẳng có nổi một chủ đề chung để nói chuyện."
Lương Tư nghiêm túc bổ sung: "Đi làm thì có thể lén lút tám chuyện một chút, nhưng tan ca xong thì tốt nhất coi như người lạ, chẳng cần quen biết ai."
Thư Vọng nuốt miếng rau trong miệng, dịu dàng an ủi: "Được rồi, giờ tan làm rồi, đừng nghĩ nữa."
Lương Tư dùng muôi vớt mấy viên tôm từ nồi lẩu cay.
"Chính vì khó khăn lắm mới đến kỳ nghỉ nên mình phải rủ cậu đi ăn, không thì mình nghẹn chết mất."
Thư Vọng không nhịn được bật cười: "Mình thấy ưu tiên ăn uống của cậu còn cao hơn ưu tiên gặp mình thì có."
"Ăn cũng phải xem ăn với ai chứ. Không thì có dọn cả nồi Phật Nhảy Tường ra cũng chẳng muốn ăn."
Thư Vọng lấy khăn giấy lau khóe miệng, uống một ngụm trà chanh, chợt nhớ ra chuyện muốn hỏi:"Đêm giao thừa sao lại rủ mình? Bạn trai cậu đâu?"
Mỗi khi đến giáng sinh hay giao thừa, những ai có người yêu đều sẽ hẹn hò với người yêu; Lương Tư cũng không ngoại lệ, chỉ là hiện tại không có cơ hội ấy.
Nhắc đến liền thấy khó chịu, cô xụ mặt: "Anh ấy đi công tác xa, chẳng biết đang làm gì mà đến giờ cũng không nhắn tin cho mình."
Thư Vọng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi lại thả một nhúm mì vào nồi để kết thúc bữa lẩu.
Cô vốn không giỏi trò chuyện với bạn bè về chuyện tình cảm. Thứ nhất vì cô chẳng có kinh nghiệm gì, thứ hai là cô luôn cảm thấy chuyện giữa hai người, dù có kể cho cô nghe, cô cũng khó mà cho ra lời khuyên hữu ích.
Cô không nhiều chuyện, cũng không giỏi an ủi ai.
Nhưng lý do mà tình bạn giữa Thư Vọng và Lương Tư có thể kéo dài từ cấp ba đến tận bây giờ, là bởi Lương Tư thật ra cũng chẳng cần người khác phải an ủi; cô chỉ thiếu một người chịu lắng nghe, mà Thư Vọng lại là đối tượng hoàn hảo.
Nhân viên phục vụ đến châm thêm nước lẩu, Lương Tư chủ động đổi đề tài: "Thôi, không nói về anh ta nữa, bực cả mình."
"À đúng rồi, lần trước dì còn đến hỏi mình xem trong công ty có nam thanh niên ưu tú nào không. Có phải là hỏi giúp cậu không thế?"
Thư Vọng bất đắc dĩ cười, đúng là mẹ cô mà, quý bà Trương Tĩnh Nguyệt chẳng bỏ qua một mảnh "cỏ gần hang" nào.
"Chắc vậy, cậu đừng để ý bà ấy."
"Haha, cậu còn chưa tốt nghiệp nữa mà, dì đã sốt ruột thế rồi à."
Thư Vọng dùng đũa chọc chọc vào mấy sợi mì trong bát, nhớ đến chuyện tuần trước: "Tuần trước đêm Giáng Sinh, bố mình mời mấy học viên cao học đi ăn, mẹ mình còn muốn mình đi cùng..."
"Mình bảo không đi, vậy mà bà ấy còn vòng vo nhờ bố mình hỏi lại một lần nữa."
"Trong đầu bà ấy nghĩ gì, mình chẳng lẽ còn không biết sao?"
Lương Tư nghe xong, vui đến mức quên luôn chuyện vớt mì, lập tức bắt đầu trêu chọc Thư Vọng.
Bởi mới nói, bố mẹ thời này khi con còn đi học thì canh chừng cấm tiệt chuyện yêu sớm, nhưng đến khi con vừa tốt nghiệp liền mong chờ con có ngay một người yêu môn đăng hộ đối, điều kiện hoàn hảo, rồi chỉ trong vòng một năm là mong muốn con hoàn thành trọn bộ các sự kiện lớn của đời người: đăng ký kết hôn, làm lễ cưới, sinh con.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!