Buổi tối, lớp học tự chọn của Đường Dật Phong kết thúc đã gần chín giờ. Lục Thức Vi còn về muộn hơn cô, và quả nhiên, năm nay lại ôm về một đống táo.
"Đến đây nào, ăn táo thôi!" Giọng Lục Thức Vi vang lên cùng lúc với tiếng bước chân của cô khi bước vào cửa.
Đường Dật Phong dựa lưng vào ghế, quay đầu hỏi: "Cậu lại đi đâu nhập hàng về thế?"
Lục Thức Vi không phục, hừ một tiếng: "Cậu mới là người đi nhập hàng ấy."
Cô mở túi ra, bày đủ loại quả bình an với đủ kiểu gói khác nhau lên bàn mình, vừa lấy vừa kể cho Đường Dật Phong và Hoàng Thi Tình nghe:"Cái này là khoa của mình phát, cái này câu lạc bộ tặng, cái này là anh chị khóa trên cho, còn bên trung tâm hoạt động hôm nay có trò chơi, thắng là được táo..."
Đường Dật Phong nghe cô liệt kê tường tận lai lịch từng quả táo, nhịn không được vừa giơ ngón cái vừa trêu: "Cậu giỏi thật đấy, mai mốt mở hẳn một sạp buôn táo luôn đi."
Lục Thức Vi chẳng buồn để tâm lời trêu chọc, vừa treo túi vừa nói: "Thôi thôi, chọn một quả táo may mắn đi, chị đây tặng cho."
"Không cần, hôm nay mình có táo rồi."
"Ồ? Ở đâu ra vậy, khoa cậu phát hả?"
"Không, người khác tặng."
"Úi chà! Người khác? Ai thế, có người nào mà mình không quen nhỉ?"
Lục Thức Vi vốn đã đi đến gần ban công ký túc xs, nghe xong lập tức bật chế độ buôn dưa, xoay người tra hỏi Đường Dật Phong.
Không hiểu sao, rõ ràng có thể đường hoàng giới thiệu Thư Vọng, vậy mà cô lại chẳng muốn. Bỗng nhiên cảm giác mình như mấy em học sinh 13, 14 tuổi vừa viết nhật ký xong liền muốn khóa lại, muốn giữ cho mình một chút bí mật nho nhỏ.
"Ừm... tình cờ quen thôi." Đường Dật Phong ậm ừ cho qua.
Kết quả khiến Lục Thức Vi nở nụ cười đầy ẩn ý: "Ồ, được rồi, mình hiểu rồi, không hỏi nữa."
Đường Dật Phong vốn không phải người ít nói, nhưng gặp Lục Thức Vi thì cô vẫn phải thừa nhận, cô bạn này đúng là nhiều lời kinh khủng. Nhiều lời mà chẳng ai thấy phiền, đó cũng là một loại tài năng.
Lục Thức Vi rất biết chừng mực trong giao tiếp. Sự nhiệt tình và thẳng thắn của cô chưa bao giờ vượt quá giới hạn, nói nhiều nhưng không bao giờ nói đến chỗ khiến người khác khó chịu. Chẳng trách quanh cô lúc nào cũng có một vòng bạn bè thật lớn.
Rất nhanh, cô đổi đối tượng sang Hoàng Thi Tình, người vẫn đang yên lặng đọc sách: "Thi Tình, cậu cũng chọn một quả đi."
Hoàng Thi Tình ngẩng đầu, xua xua tay lịch sự từ chối: "Không cần, không cần đâu."
Lục Thức Vi chịu không nổi ai khách sáo trước mặt mình, rốt cuộc vẫn nhét cho cô một quả.
Còn số táo còn lại, Lục Thức Vi chạy sang phòng bên cạnh chia cho mọi người, chỉ giữ lại một quả cho bản thân.
---
Hơn mười giờ đêm, phòng rửa mặt vang lên tiếng ríu rít của những nữ sinh viên đại học. Giờ này luôn là giờ cao điểm rửa mặt buổi tối, Đường Dật Phong vẫn thường né sang gần mười một giờ mới đi.
Mười một giờ, ký túc xá đúng giờ cắt điện, tắt đèn.
Đường Dật Phong bật chiếc đèn bàn nhỏ chạy pin, chuẩn bị bôi kem dưỡng da. Hoàng Thi Tình nằm trên giường lướt điện thoại, Lục Thức Vi vừa leo lên giường.
Cô nằm sấp, mở miệng hỏi hai người trong phòng: "Tuần sau là Tết Dương lịch rồi, các cậu có kế hoạch đón năm mới gì chưa?"
Cả bốn người trong phòng đều là sinh viên từ xa đến Bắc Thành học. Nhà cách khá xa, nên những kỳ nghỉ ba ngày như thế này thường sẽ ở lại trường, chỉ có dịp 1/5 hay Quốc khánh mới tính về nhà.
Chu Linh thì chắc chắn sẽ đón lễ cùng bạn trai, chuyện này Lục Thức Vi mặc định luôn rồi, còn lại hai người kia thì phải hỏi xem sao.
Lục Thức Vi vốn rất thích chơi, hễ nghỉ lễ là lại rủ bạn bè đi dạo khắp nơi. Bắc Thành là thành phố vừa lâu đời vừa sầm uất, trung tâm thương mại và danh lam thắng cảnh nhiều không kể xiết. Trong vòng một năm, hầu như tất cả các khu phố lớn và điểm du lịch trong thành phố, cô đều đã lượn qua cả rồi.
Đường Dật Phong thì chỉ thỉnh thoảng mới đi cùng cô đến một hai chỗ, còn lại phần lớn thời gian là chạy đi làm thêm hoặc ở lại trong trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!