Có đến mấy lần cô mở
ngăn kéo, nhìn nét chữ trên phong bì màu trắng, tim đập thình thịch, tay giơ ra
chưa kịp chạm vào đã rụt lại. Gương mặt của anh, mùi cơ thể anh, nụ hôn đầu,
lần đầu nắm tay, lần đầu… của họ.
Nghiêu Vũ ngây người ngồi trong văn phòng. Đọc hay
không? Cô có vẫn phân vân. Trong ngăn kéo thứ ba bàn làm việc của cô có ba bức
thư gửi theo đường hàng không, mỗi tuần một bức, cô đã nhận được ba bức.
Vừa nhìn nét chữ cứng cáp bằng bút bi mực xanh đen cô
đã biết đó là thư của Đồng Tư Thành. Anh quen dùng bút bi, nét chữ phóng
khoáng. Người ta bảo, nét chữ nét người, Nghiêu Vũ lắc đầu không tin, chữ cô
rất xấu, lại díu vào nhau, chẳng lẽ cô là hạng tiểu nhân hẹp hòi?
Cô hẹp hòi ư? Nghiêu Vũ mím môi, nếu không tại sao
không cho anh một cơ hội nữa? Khuôn mặt đẹp trong sáng của Đồng Tư Thành lại
hiện ra trong tâm trí. Hồi đó quả thực anh rất tốt với cô, cưng chiều cô rất
mực.
Còn nhớ, những lần hai người phóng xe địa hình lên núi
chơi, Nghiêu Vũ hầu như không phải đạp xe, cô chỉ cần nắm chắc tay lái. Đồng Tư
Thành một tay nắm ghi đông, một tay đặt lên vai cô, vừa ra sức đạp xe, vừa đẩy
cô đi.
Nghiêu Vũ hớn hở nói, thế này giống như em đi xe đạp
điện, cô trầm trồ khen quả núi quá lớn. Có lúc cô thích nghiêng đầu ngó mặt
anh, ngắm vầng trán lấm tấm mồ hôi, nụ cười sáng rỡ như sắc nắng. Vừa đi được
một đoạn cô đã hỏi anh, mệt không.
Hi, không mệt! Em nặng bao nhiêu? Đồng Tư Thành luôn
nói như vậy.
Dần dần thành quen, mỗi lần cùng anh lên núi, cô chỉ
cần điều khiển tay lái, hình ảnh Đồng Tư Thành đạp xe đẩy cô lên núi, lần nào
cũng khiến cô nhớ tới cảnh Sisyphus[1] đẩy hòn
đá tảng khổng lồ trong Thần thoại Hi Lạp. Cảm
xúc đó luôn tác động đến quyết định của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!