Cơ hồ từ khi con bướm
đó bay đi, em đã không còn là Thiên Trần trong kí ức tôi. Hoặc là Thiên Trần
trong kí ức chỉ thuộc về tôi, còn em không thuộc về tôi nữa.
Một đoàn dài những chiếc xe Mescedes đen bóng từ từ
lướt qua trước mặt tôi, bó hoa tươi và những quả bóng màu trên xe đâm vào lòng
tôi. Ánh nắng sớm, mới hơn chín giờ đã mang cái nóng chói chang của mùa hè làm
tôi nhức mắt.
Tôi muốn tin, chính ánh nắng gay gắt nhất mùa hè chứ
không phải nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi.
Khi chiếc xe đi đầu lướt qua, từ xa tôi chỉ có thể
nhìn thấy một góc tấm voăn trắng, chiếc xe đen bóng càng làm nó thêm nổi bật,
như cánh bướm trắng bay trong gió, không nén được tôi gọi một câu, "Trần
Trần…", đó là giọng của tôi ư? Khàn đặc như của một khách bộ hành đi trên sa
mạc quá lâu, khô chát không còn hơi nước, trầm như tiếng sấm từ xa lắc vọng về.
Vừa thốt lên, chưa kịp vang hai mét đã tắt ngấm.
Tôi không còn đủ sức gọi to hơn. Đó là người tôi yêu
tại sao tôi cam chịu, tại sao tôi không giành lấy! Chân đã nhanh hơn đầu, sải
một bước dài. Tôi như chiếc đinh, chôn chặt nơi góc phố, không cất nổi bước thứ
hai.
Nỗi khổ của em, tôi đương nhiên hiểu! Em có một người
bố là vị giáo sư nho nhã khả kính, một người mẹ sắc sảo lạnh lùng, còn tôi có
bố mẹ và ông cậu nghỉ hưu sớm cùng một căn nhà chật chội.
Tôi có thể không chơi bài, có thể phấn đấu sự nghiệp
riêng, nhưng tôi lấy gì lấp đầy cái hố sâu ngăn cách hai nhà? Tiền có thể lấp
được không?
Trong đầu luôn vang lên câu nói lạnh lùng của mẹ em,
cuộc sống như vậy em có hạnh phúc? Có thể không? Nếu có thể, tôi quyết không từ
bỏ, nhưng, Tiêu Dương! Tôi không ngừng hỏi chính mình, nếu Thiên Trần không
hạnh phúc, mi lấy gì bù đắp?
Ánh nắng trùm khắp người, tôi mặc toàn màu đen, giống
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!