Ánh đèn ngoài cửa sổ
hắt vào, phủ sáng dịu dàng lên hai con người đó, một lớn một bé, họ là một phần
máu thịt của anh. Anh yêu họ hơn mạng sống của mình, anh muốn làm chiếc gối êm
của họ.
"Tuệ An! Con biết gọi bố rồi!" Trương Lâm Sơn vui vẻ
reo lên.
Tuệ An vội vàng từ bếp chạy ra, thấy Trương Lâm Sơn
đang nâng thằng bé lên cao, hoảng hốt kêu: "Cẩn thận, làm ngã con!"
Trương Lâm Sơn cười hì hì, bế đứa bé đến trước mặt Tuệ
An, "Gọi mẹ đi, con trai!"
Thằng bé dẩu cái miệng bé tí, phát ra một tiếng na ná
như "pú".
"Ha ha! Vẫn chỉ biết gọi bố! Con ngoan lắm!"
Tuệ An cười.
Trương Lâm Sơn tay trái bế con, tay phải quàng ôm Tuệ
An, "Gay rồi, con trai, mẹ giận đấy!"
"Đâu có, con hư quá! Tệ thật! Hừ!"
Thằng bé giương đôi mắt tròn xoe, chìa hai tay bụ bẫm
về phía Tuệ An. Tuệ An bẽn lẽn cười, chìa ngón tay cho nó nắm, "Ngoan, mẹ còn
nấu cơm, lát nữa mẹ bế, nha?". Nói rồi rút tay ra, ghé đầu thơm thằng bé, chạy
xuống bếp.
"Còn anh?" Trương Lâm Sơn buột miệng.
Tuệ An ngẩn ra, cười cười, cũng hôn vào má anh, lúc
quay đi, mắt đã mờ ướt.
Có con, một tuần Trương Lâm Sơn chỉ tiếp khách bên
ngoài hai, ba ngày, nhưng cũng thường về sớm, Tuệ An nghĩ đến ngày xưa, vẫn đau
lòng.
Đàn ông đâu phải không có thời gian, chỉ là anh ta có
muốn có thời gian hay không.
Cô thấy buồn cho mình. Nếu không có đứa trẻ này có lẽ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!