Chương 62: Ngoại truyện 1: Mong chờ hạnh phúc

Chẳng phải một bài thơ

nổi tiếng[1] đã viết, khoảng

cách xa nhất trên thế giới này chính là tôi ở ngay trước mặt em, nhưng em không

biết tôi yêu em.

[1]

Bài thơ Khoảng cách xa nhất thế giới của Tago.

Đến thành phố A tham dự hội chợ nhà ở theo lời mời của

tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm, sự thay đổi của thành phố này khiến tôi không

khỏi ngỡ ngàng. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, nơi đây hoàn toàn không còn là

những ngôi nhà gạch đỏ kiểu cũ, hoặc dạng nhà hộp xanh xanh, xám xám. Thành phố

như rừng trúc sau mưa, những tòa nhà cao tầng hiện đại như nấm mùa xuân, sau

một đêm bật đất mọc lên tua tủa.

Ví dụ như tòa nhà trung tâm hội chợ. Nhìn bên ngoài

giống hình một con tằm, những kết cấu thép rộng hình vòm, mái trong suốt, phòng

đa năng trong suốt rộng thênh thang. Tôi đi vào trong. Thấy khách chen nhau đến

xem nhà, đối với người kinh doanh bất động sản, nhìn cảnh tượng đó lòng đương

nhiên khấp khởi. Bởi thị trường là mạng sống!

Ở thành phố này, bất động sản đang trong thời kì đầu,

phát triển rất nhanh, giới khai thác hoan hỉ, khu nào cũng chật khách đến xem,

đến nghe tư vấn và kí hợp đồng mua nhà. Tôi nhìn thấy ở phòng lớn đang có diễn

đàn, liền đi vào, muốn nghe quan điểm của các chuyên gia, học giả và các doanh

nghiệp trong giới.

Trong phòng, ngoài những người đang phát biểu, chỉ có

mấy phóng viên qua lại, tôi ngồi phía trên, vừa may nghe được đoạn đối thoại

rất thú vị của đám phóng viên trẻ.

Giọng em rất to, tràn đầy nhiệt huyết của một người

trẻ tuổi mới bước vào xã hội. Tôi nghĩ vậy, bởi vì tôi cảm thấy mình đã già,

mười tám tuổi vừa học vừa làm, theo bố kinh doanh, lăn lộn trong xã hội mười bảy

năm, tôi cảm giác mình có những trải nghiệm gấp đôi cánh trẻ bây giờ. Có lúc

tôi nghĩ, hình như mình đã không còn có những xúc động mạnh nữa. Phát triển sự

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!