Ánh mắt Nghiêu Vũ dõi
ra xa, Hứa Dực Trung mỉm cười nhìn cô. Anh muốn để cô mãi mãi sống trong giấc
mơ đẹp như vậy, nhìn cô cười, anh thấy hạnh phúc.
"Nghiêu Nghiêu, anh thấy tắm suối nước nóng rất tốt
cho sức khỏe, mùa hè vẫn có thể tắm suối nước nóng, đúng không?" Đồng Tư Thành
đề nghị.
Nghiêu Vũ nghẹo đầu ngẫm nghĩ rồi nói: "Ô! Tư Thành,
anh thật nhàn rỗi, làm ông chủ rồi sao?"
"Đúng, anh mắc phải bệnh nhà giàu, cần nghỉ dưỡng,
nhân thể đưa em đi".
"Chuyến du lịch đến các thị trấn cổ đáng tiếc mới đi
được một nửa, không biết bao giờ mới đi nốt được". Nghiêu Vũ nhìn những bức ảnh
trong máy tính lẩm bẩm.
"Đã có Hứa Dực Trung giúp em giải quyết, còn phàn nàn
gì nữa? Đi tắm suối nước nóng thôi".
Nghiêu Vũ nhìn ra ngoài, mặt trời đang lặn, tháng sáu
rồi. Cô nhớ lại bốn năm trước, lần đầu tiên gặp Hứa Dực Trung ở sơn trang suối
nước nóng mới khai trương. "Tư Thành, quần áo mua năm ngoái em không mặc vừa,
cái váy này có phải quá rộng không?"
Cô chầm chậm đứng dậy, tìm chiếc váy bồng ướm lên
người: "Cái này được đấy, ăn tối xong mình đi. Mẹ!". Nghiêu Vũ gọi to.
Mẹ Nghiêu Vũ bước vội ra, nhìn cô trách: "Lớn thế rồi,
vẫn gọi ầm lên như vậy."
"Chào cô!"
"Tư Thành, cháu lại có đề xuất gì?"
"Cháu muốn đưa Nghiêu Nghiêu đi tắm suối nước nóng,
rất tốt cho sức khỏe."
"Mẹ, con muốn ăn món riêu cá mẹ nấu, ăn xong con mới
đi. Được không mẹ?" Nghiêu Vũ kéo tay mẹ làm nũng.
Mẹ ôm cô âu yếm: "Ăn món mẹ nấu, tăng mấy cân rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!