Trong bốn cô bạn, Đỗ
Lối xinh đẹp nhất, xứng danh mĩ nữ. Trần Tuệ An là kiểu phụ nữ thục hiền. Đôi
mắt Thiên Trần đẹp nhất, trong veo như mặt hồ, còn Nghiêu Vũ, nhiều nhất có thể
coi là thanh tú.
Ngày hôm sau quả thực là một ngày mới, đối với Nghiêu
Vũ, là một ngày có tin tốt lành.
Thiên Trần đã lấy được giấy công tác cho cô, còn dặn:
"Đây không phải là thẻ phóng viên, cậu chỉ có thể đi theo mình như thực tập
sinh!".
"Biết rồi, mình cũng chỉ hiếu kì muốn đi chơi, lần này
theo cậu làm phóng sự xem sao!". Nghiêu Vũ cười hi hí.
Thiên Trần lườm cô: "Con người cậu cái gì cũng hăng
như chơi cổ phiếu. Lấy đâu ra lắm hứng thú thế không biết?".
Nghiêu Vũ ngẩn người, im lặng không nói. Thiên Trần dè
dặt hỏi:
"Có phải Đồng Tư Thành sắp về nước?".
Nghiêu Vũ nhún vai, ngoảnh mặt đi: "Đừng nhắc đến anh
ta! Chia tay là chia tay".
"Tiểu Vũ, ngay tên anh ấy cậu cũng không muốn nhắc, rõ
ràng chưa quên được anh ấy!". Thiên Trần có vẻ không vui, mọi chuyện của mình
cô đều nói với Nghiêu Vũ. Nhưng Nghiêu Vũ từ khi chia tay với Đồng Tư Thành
tuyệt nhiên không nhắc nửa câu về anh ta.
Nghiêu Vũ im lặng cắn môi. Nỗi đau khổ lại bùng lên
như nham thạch sôi sục trong lòng không tìm được lối thoát, lồng lộn công phá
làm cô miệng khô lưỡi đắng.
Nghiêu Vũ biết giấu diếm như vậy, sẽ làm Thiên Trần tự
ái. Nhưng… cô nhìn bạn, thong thả nói: "Thiên Trần, cậu có biết mình ngưỡng mộ
cậu và Tiêu Dương thế nào không? Hai người yêu sau bọn mình, nhưng vẫn chung
thủy bên nhau. Mình và Đồng Tư Thành đã chia tay, anh ấy cần đi du học, chỉ đơn
giản có vậy. Đừng hỏi nữa được không? Mọi chuyện đã qua rồi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!