Mọi người vừa đi,
Nghiêu Vũ cũng rời khỏi quán trà. Đầu rối như tơ, tiếp tục đi dọc theo con phố
vừa rồi nhìn thấy Trương Lâm Sơn và Đỗ Lối ăn tối với nhau, hi vọng không có
chuyện gì, chỉ là mình quá nhạy cảm. Tuy nhiên, trực giác bảo, chuyện không đơn
giản như vậy. Thậm chí cô còn cảm thấy một thoáng e ngại trong mắt Hứa Dực
Trung.
Sau tuần trăng mật trở về Thiên Trần hẹn gặp Nghiêu Vũ
và Tuệ An, địa điểm vẫn là quán trà Lương Mộc Duyên.
Thiên Trần gầy đi. Cô cũng không hiểu tại sao lại chọn
quán trà bên ngoài trường đại học của họ. Hẹn lúc năm giờ, ba giờ cô đã đến,
vẫn ngồi ở chiếc bàn lần đầu ba người gặp lại.
Hai năm rưỡi vụt trôi.
Trước hai năm rưỡi đó, cô và Tiêu Dương vẫn say đắm,
trái tim vẫn dính liền. Còn bây giờ... mắt cô nhòe ướt. Sự đời biến đổi khó
lường, tất cả đều là những điều trước đây chưa từng nghĩ đến. Ai nói yêu nhau
là sẽ được bên nhau? Người cùng cô trên chặng đường đời lại không phải là anh.
Đêm tân hôn, Thiên Trần rất căng thẳng. Cô sợ Lâm Hoài
Dương phát hiện cô không phải lần đầu... Nhưng không có chuyện gì xảy ra. Lâm
Hoài Dương rất tế nhị ân cần, không hỏi một câu thừa, ánh mắt anh từ đầu đến
cuối luôn dịu dàng rất mực.
Sau khi anh ngủ, Thiên Trần nằm trên giường, hai hàng
nước mắt lặng lẽ tuôn. Cô lại nghĩ đến Tiêu Dương, nghĩ đến nụ hôn, bàn tay
vuốt ve, vòng ôm, ánh mắt anh...
Điều hòa để số thấp, Thiên Trần rùng mình. Không nên
nghĩ nữa, cô đã được gả cho người đàn ông bên cạnh.
Cũng chính đêm đó, Thiên Trần mơ thấy Tiêu Dương.
Bốn bề toàn là nước, Thiên Trần ngồi trên chiếc thuyền
gỗ nhỏ, chân ngập trong nước, thuyền cũng đầy nước, gió lạnh vù vù, Thiên Trần
rùng mình, phát hiện thuyền trôi mỗi lúc một xa bờ, sương trắng mù mịt. Cô nhìn
về phía trước, chỉ có sương giăng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!