Nghiêu Vũ lạ lùng nhìn
chồng tạp chí thứ hai trong phòng sách, những cuốn tạp chí mới tinh như chưa hề
bị chạm vào, cô lập tức hiểu ra, lòng rưng rưng, cảm động, buồn. Thì ra anh
chưa một ngày quên cô, luôn dõi theo bước chân cô, từng chút thu thập thông tin
về cô...
Hôn lễ kết thúc, lúc từ biệt ra về, Nghiêu Vũ nhìn
thấy Hứa Dực Trung đang nói chuyện với bạn. Cô cũng không đi đến chỗ anh, nếu
anh đã hoàn toàn dửng dưng với mình, cũng đành vậy. Cô vừa nghĩ vừa đi thẳng ra
cửa, đứng đợi xe ở ngoài khách sạn.
Từ xa, Hứa Dực Trung đã thấy Nghiêu Vũ đi ra. Không
kịp nghĩ, anh vội vàng ra theo. Không biết do uống quá nhiều rượu hay là nguyên
nhân khác, lúc này anh rất khó chịu.
Anh lượn lờ trong phòng cưới lâu như vậy, cô vẫn như
không nhìn thấy?
Hứa Dực Trung bước nhanh theo Nghiêu Vũ, tóm tay, kéo
cô đi vê phía bãi đỗ xe.
Nghiêu Vũ bị kéo đi, nhận ra Hứa Dực Trung, không nói
gì, mấy lần thử giật tay ra nhưng không được, còn bị anh nắm chặt hơn. Liếc
trộm Hứa Dực Trung, mặt anh lầm lì, mắt nhìn phía trước, kéo cô như... như
kéo... túi rác.
Nghiêu Vũ giật mình, sao lại nghĩ như vậy? Túi rác?!
Ra khỏi khách sạn một đoạn xa, cô mới nói: "Anh làm gì vậy?".
Hứa Dực Trung quay người, giật mạnh tay, cô chúi đầu
vào ngực anh, "Hừ, anh không nói, em cũng không chủ động một chút?".
"Anh say rồi!". Nghiêu Vũ ngửi thấy hơi rượu nồng nặc.
"Đúng, anh say. Say cũng vẫn đưa được em đi!". Hứa Dực
Trung móc chìa khóa, định lái đi.
Nghiêu Vũ giật chùm chìa khóa, "Để em, uống rượu không
được lái xe, hôm nay anh uống quá nhiều!".
Hứa Dực Trung đã bảy phần say, liếc Nghiêu Vũ. Cô lái
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!