Thiên Trần lau nước
mắt, nhoẻn cười. Cuộc sống đã mở ra cánh cửa mới, mở ra một phong cảnh khác,
"Mình phải học cách thích nghi, Lâm Hoài Dương rất tốt, chỉ có tính cách hơi
trầm, mình nên chủ động một chút. Tuệ An cũng nói, chỉ cần thích nghi, không có
tình yêu cũng có thể hạnh phúc, Lâm Hoài Dương rất tốt...". Cô không ngừng nghĩ
tốt về Lâm Hoài Dương, không ngừng tự nhủ mình sẽ hạnh phúc.
Khi Nghiêu Vũ đã thoải mãi ngao du mấy tháng trời, Tuệ
An và Thiên Trần ngồi ủ rũ than thở trong quán cafe.
Đầu xuân, ánh mặt trời vàng nhạt uể oải như chú mèo
lười phủ phục ngáy trong góc nhà. Thiên Trần nhìn ánh mặt trời, bỗng thấy vô
cùng mệt mỏi.
"Tuệ An này, Lâm Hoài Dương đã cầu hôn mình". Thiên
Trần lơ đãng nói. Mấy tháng trước, cô còn có thể khóc, có thể hét, còn có thể
hoảng sợ như sắp đến ngày tận thế. Bây giờ, qua mấy tháng, cái còn lại chỉ là
sự lãnh đạm. Lãnh đạm trong thần thái, trong giọng nói, như nói về chuyện không
liên quan đến mình.
Tuệ An nhìn Thiên Trần. Thời gian hai năm, dường như
mỗi người đều biết bình tĩnh đối diện với tất cả. Cô im lặng, chờ Thiên Trần
tiếp tục.
Lâm Hoài Dương cầu hôn, ánh mắt Thiên Trần đầy bối rối
và day dứt. Ánh mắt đó một lần nữa rời khỏi ánh mặt trời uể oải, có lẽ vẫn còn
chút hơi ấm mong manh. "Lúc đó, mình nói sẽ suy nghĩ, thôi! Cứ để vậy đi".
"Thiên Trần, tơ lòng của cậu với Tiêu Dương vẫn chưa
dứt?".
"Đúng, tơ lòng chưa dứt, có lẽ khi chưa cưới... vẫn
còn một tia hi vọng ở cuối đường hầm...". Nụ cười nhạt thoáng hiện trên mặt cô.
Tuệ An nhìn bạn, nghĩ một lát nói: "Tuy bất đắc dĩ,
cuối cùng cậu đã lựa chọn rồi, làm gì có kì tích, trừ phi cậu lựa chọn lại".
Lời nói thẳng thắn của Tuệ An làm Thiên Trần điếng
người. Đúng, tuy khó khăn, cô cũng lựa chọn rồi. Cô cười cười, hỏi Tuệ An:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!