Mùa đông năm đó, trên
đường phố đông người, một cô gái trẻ mặt xanh xao, chạy với bước chân nhanh nhất
trong đời. Nhanh đến mức đem trọn mối tình đầu, trọn nỗi đắm say và mọi lời hứa
hẹn trong bảy năm, quẳng lại rất xa phía sau.
"Thiên Trần, chưa về à?". Cô bạn đồng nghiệp hỏi một
câu rồi đi. Tiếng giày cao gót rít trên hành lang xa dần.
Hôm nay tựa như có mưa tuyết, trời âm u mây xám, Thiên
Trần đứng dậy đến bên cửa sổ. Từ tầng hai mươi nhìn xuống, dòng người bên dưới
như đàn kiến đông đặc chen chúc ở ngã tư, đèn xanh vừa lóe, cả đàn đen kịt rùng
rùng tràn lên.
Rõ ràng là đường phố ồn ào trong giờ cao điểm tan tầm,
vậy mà ở đây tuyệt nhiên không nghe thấy một tiếng động. Giống như một cảnh
phim câm, chỉ có thể hiểu ý nhân vật qua động tác. Thiên Trần nhìn quanh, căn
phòng rộng thênh thang, chỉ có một mình cô. Đèn trên trần trắng nhợt tỏa xuống,
có tiếng khép cửa phía xa vọng lại. Sau những tiếng chân bước vội, tất cả chìm
trong yên lặng.
Cô nhìn chiếc điện thoại trước mặt rất lâu, đắn đo rồi
lại đắn đo.
Trời tối dần, đường phố phía dưới đã lên đèn, mặt đất
ẩm ướt, phản chiếu ánh đèn loang loáng. Dòng người thưa dần, xe hơi phóng vun
vút trước mắt. Thời tiết thế này ai cũng vội trở về căn nhà riêng ấm áp...
Nhà muốn ấm, phải đóng chặt cửa sổ, ngăn gió lạnh lùa
vào. Nhưng Tiêu Dương giống như luồng khí lạnh từ Siberi tràn đến, bị bố mẹ cô
ngăn lại ngoài cửa, mà luồng gió lạnh đương nhiên không thể làm căn nhà ấm áp.
Thế là xuất hiện một Lâm Hoài Dương, như làn gió xuân hiền hòa.
Một chút giễu cợt trong mắt Thiên Trần, dần dần hóa
thành điểm băng tụ lại trong đồng tử.
Thiên Trần lặng lẽ ngồi xuống. Lần bên nhau vui vẻ gần
nhất với Tiêu Dương là bao giờ? Hôm kia thì phải? Hai người còn hào hứng ăn
cơm, nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!