Đỗ Lối chòng chọc nhìn
cô, "Cuối cùng tôi đã biết vì sao tôi ghét cậu, tôi ghét nhất kiểu người chiếm
đoạt mọi thứ, nhưng lại tỏ ra không màng bất cứ thứ gì như cậu. Cậu quá tham,
Nghiêu Vũ, cậu luôn tỏ ra khinh khỉnh bất cần, coi thường mọi tiền tài, quyền
lực!".
Nghiêu Vũ ở lại thành phố B thêm một ngày, trở về nhà,
người mệt bã, nằm ẹp trên giường, nhưng miệng cười tươi rói.
"Tiểu Vũ, về rồi à? Ăn cơm chưa?". Lập tức có điện
thoại của Hứa Dực Trung.
Giọng Nghiêu Vũ uể oải: "Em mệt chết được, còn cơm
nước gì!".
"Tay nghề của anh rất cừ".
"Có thể phục vụ tại nhà không?".
"Ha ha, năm trăm đồng!".
"Đắt thế, giảm đi".
"Không thể!".
"Vậy không cần".
"Mở cửa nhanh, hàng đã mang đi không được trả lại".
Nghiêu Vũ không tin, vội chạy ra mở. Hứa Dực Trung tay
xách túi lớn túi nhỏ, đang nói vào camera chuông cửa. Anh mỉm cười: "Phục vụ
tại nhà".
Nghiêu Vũ trố mắt nhìn anh: "Anh không thấy phiền à?".
Hứa Dực Trung cúi hôn cô, rồi đi vào phòng bếp: "Ăn ở
đây thật dễ chịu. Ăn cơm hàng mãi phát ngấy rồi".
"Nếu anh nấu không ngon là em ra ngoài ăn đấy!".
"Yên tâm, anh biết nấu ăn từ nhỏ, ở đây em chẳng
có thứ gì, anh đã mua cho em một ít, tiện thể làm hai món. Nhớ đấy, năm trăm
đồng, miễn phí công nấu ăn".
"Được rồi, anh còn nợ em chín trăm chín, cộng một đồng
tiền lãi, vậy là anh chỉ còn nợ em năm trăm!". Nghiêu Vũ cười phá lên: "Cho anh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!