Trong phút chốc, trái
tim Thiên Trần bị bóp nghẹt, đôi găng tay ấm mang tình mẹ nặng trĩu thít chặt
bàn tay cô, cùng lúc, cô đã nhìn thấy cuộc chia tay tất yêu với Tiêu Dương.
Mặc dù Hứa Dực Trung nói không thể làm gì được nữa,
sau khi giao bài viết cho tòa soạn, Nghiêu Vũ vẫn đi tìm Thiên Trần bàn cách
cứu vãn thị trấn cổ.
Nghe Nghiêu Vũ nói xong, Thiên Trần tư lự, rồi bảo
Nghiêu Vũ chuẩn bị những tư liệu cần thiết. Nghiêu Vũ nghe vậy gật gù khâm
phục: "Thiên Trần, cậu càng ngày càng lợi hại, nói là trúng vấn đề, mấy ngày
trước Hứa Dực Trung bảo những căn nhà gỗ đó không có giá trị, mình không biết
đưa ra bằng chứng nào thuyết phục anh ấy".
Thiên Trần cười: "Mấy ngày nữa, nếu có thời gian mình
sẽ đến đó một chuyến".
Lâu lâu không gặp, Thiên Trần gầy trông thấy, trầm
lặng hơn rất nhiều, đôi mắt trong veo ánh lên thứ ánh sáng mà Nghiêu Vũ quen
thuộc, cô bỗng thấy lo lắng, lắc tay bạn: "Thiên Trần, trông cậu lúc này, có
cảm giác giống như… giống như lúc mình đến Đằng Xung sau khi chia tay Đồng Tư
Thành".
Thiên Trần cười buồn: "Cảm giác gì? Chán đời? Hay là
không còn ham muốn gì nữa?".
"Không, là vẻ thờ ơ. Lòng đã chết, thờ ơ với tất cả".
Nghiêu Vũ chậm rãi nói, "Mình tự đánh cược… xem có tìm được người yêu chính con
người mình, không vì điều kiện ngoại cảnh. Mình xa nhà hai năm, học cách sống
tự lập, độc lập suy nghĩ, nhưng mình biết, sâu trong lòng mình vẫn còn khát
vọng, hi vọng vẫn còn cảm xúc, còn rung động. Hai năm, bây giờ nhìn đàn ông
không hề có cảm giác…".
"Nhưng bây giờ cậu đã cùng Hứa Dực Trung, muốn biết
tình trạng của Đồng Tư Thành sao?". Giọng Thiên Trần vẫn bình thường: "Anh ấy
và Tiêu Dương đã như anh em ruột, hai người lao vào công việc, hết giờ, lại đi
uống rượu, hoặc đến quán bar. Anh ấy rất suy sụp, mắt… vô hồn! Như chẳng nghĩ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!