Niềm vui của mẹ, nụ
cười của bố, sự tán thưởng của họ hàng… tất cả khiến Thiên Trần lầm tưởng,
không có tình yêu, cuộc sống vẫn thoải mái.
Thành phố A dự định xây một kiến trúc biểu tượng cao
hơn một trăm mét, mô hình thiết kế sẽ ra mắt công chúng trong cuộc họp báo hôm
nay. Thiên Trần đi phỏng vấn, bất ngờ phát hiện Viện trưởng Viện thiết kế,
Trương Lão cũng có mặt, liền đi đến chào. Trương Lão là kiến trúc sư thiết kế
kiến trúc biểu tượng đó, là bạn thân của bố mẹ Thiên Trần, có thể nói ông chứng
kiến Thiên Trần lớn lên.
Thiên Trần phỏng vấn làm ông rất vui, mới được hai
câu, ông đã gọi: "A Dương! Đến đây!".
Thiên Trần giật mình, đưa mắt nhìn ra, một chàng trẻ
tuổi mặt sáng sủa rất bảnh trai đi đến: "Chào thầy!".
"Thiên Trần, A Dương là học trò của bác, rất có năng
lực, thiết kế lần này chủ yếu là ý tưởng của A Dương, cháu nên dành nhiều lời
khen cho cậu ấy".
"Chào cô, tôi là Lâm Hoài Dương".
"Chữ Dương là mặt trời phải không?"
"Không, là cây dương". Lâm Hoài Dương lịch thiệp mỉm
cười trả lời. Hàm răng trắng bóng của anh ta làm Thiên Trần lóa mắt.
Lòng nhẹ hẳn, cô đưa ra một loạt câu hỏi về ý tưởng,
nguyên lí thiết kế, đặc điểm và những điểm khó của công trình.
Lâm Hoài Dương lặng lẽ nghe cô nói hết, mắt long lanh.
Anh ta không vội trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Thiên Trần nói liền một mạch, thở hơi gấp, sau đó nhìn
anh ta.
"Không vội, cô là người quen của giáo sư hướng dẫn
tôi, tôi sẽ từ từ giải thích rõ". Lâm Hoài Dương thong thả nói, hắng giọng bắt
đầu trả lời.
Tư duy anh ta rất mạch lạc, từ ngữ đơn giản, giải đáp
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!