Không gì day dứt, đau
khổ bằng khi hai người yêu nhau say đắm lại bị ngoại lực ngăn cản. Ngoại lực đó
lại là bố mẹ, những người thân yêu nhất cô chưa bao giờ có ý nghĩ trái
lời.
Thiên Trần và Tiêu Dương nói là có chương trình riêng
không cần đưa về, ba người nhìn theo hai chiếc xe rời đi. Lúc này di động của
Thiên Trần đổ chuông. "Mẹ, mới mười giờ!". Thiên Trần liếc nhanh Nghiêu Vũ và
Tiêu Dương, "Con… con đang đi với Tiểu Vũ, hôm nay gặp bạn cũ, vâng, Trần Tuệ
An, làm việc ở ban kinh tế thành phố, vừa mới liên lạc được… vâng, thật mà!
Không tin mẹ nói chuyện với Tiểu Vũ".
Thiên Trần e ngại nhìn Tiêu Dương: "Mẹ bảo, đúng nửa
tiếng nữa em phải có mặt ở nhà".
"Ừ, anh đưa em về. Yên tâm, nửa tiếng nữa nhất định
đến nhà. Chúng tôi đi đây! Chúc ngủ ngon!".
Tiêu Dương nhẹ nhàng nói.
"A Dương!". Thiên Trần ngả đầu lên vai anh, vẫy tay
bảo Nghiêu Vũ, "Lên nhà đi!".
"Ờ, ờ, mình lên, hai người cứ tự nhiên tình tự!".
Nghiêu Vũ cười khúc khích quay lên nhà.
Nhất định là một đêm không bình yên. Tiêu Dương đưa
Thiên Trần về trường Đại học C, vừa đến gần khu chung cư dành cho các giáo sư
đã thấy mẹ cô mặt sa sầm đứng đợi ở cổng.
Tiêu Dương cảm thấy người Thiên Trần hơi run. Anh siết
nhẹ tay cô rồi buông ra, lễ phép chào mẹ cô: "Chào bác, cháu đưa Thiên Trần
về".
Mẹ cô rõ ràng đang nén giận, không nhìn anh: "Thiên
Trần, về nhà!".
"Mẹ!". Thiên Trần hơi tủi thân. Ngoái nhìn Tiêu Dương,
anh mỉm cười với cô. Thiên Trần khe khẽ thở dài, bước nhanh về phía mẹ, khoác
tay mẹ đi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!