Tuệ An cơ hồ đã hiểu
rõ thế nào là hôn nhân, Nghiêu Vũ vốn nghĩ Tuệ An giống như con thỏ non, nhưng
bây giờ trên khuôn mặt nhút nhát của con thỏ non ấy đã tư lự thấm buồn. Cô
không biết an ủi bạn thế nào, có một câu trong lòng định nói, lại thôi.
"Nghiêu Nghiêu?". Đông Tư Thành dừng đũa, nhìn Nghiêu
Vũ. Đầu óc cô lại để đâu đâu. Sáng sớm hôm đó anh gọi điện, di động tắt máy,
đến nhà tìm không thấy, mãi đến chiều mới liên lạc được.
Anh vẫn nhớ lúc đó đã trách cô: "Đi đâu sao không nói
một tiếng?".
"Em... em về nhà bố mẹ lấy ít đồ, điện thoại hết pin".
Nghiêu Vũ ấp úng, giọng hơi run.
Có phải giọng mình hơi gay gắt? Anh nhận ra ánh mắt
lẩn tránh của Nghiêu Vũ. Kể từ hôm đó, những lúc ở bên nhau, cô lúc ngơ ngẩn,
lúc băn khoăn nhìn anh muốn nói gì lại thôi. Như tối hôm nay hết giờ làm, anh
đến gọi cô đi ăn, Nghiêu Vũ có vẻ không muốn, cuối cùng vẫn đi, nhưng vừa nói
được vài câu, tâm trí cô như đang để tận đâu, miệng hình như còn mỉm cười vơ
vẩn. Nhìn nụ cười đó Đồng Tư Thành giật mình, cô giống như thiếu nữ mới yêu.
Nghe tiếng anh gọi, Nghiêu Vũ ngẩng đâu: "Gì cơ?".
Đồng Tư Thành gắp thức ăn cho cô, vui vẻ hỏi: "Em nghĩ
gì? Sao mê mải vậy?".
"À, Tư Thành, em nghĩ... em đang nghĩ... em, vẫn nên
nhận viết cho tạp chí đó". Bây giờ Nghiêu Vũ cảm thấy không còn mặt mũi nào
nhìn Đồng Tư Thành.
Anh đã sai gì? Sau khi du học trở về, anh làm tất cả
để cô vui, cưng chiều hết mực, thậm chí hàng ngày đến ăn sáng với cô, sao cô có
thể mở miệng từ chối?
"Có chuyện gì mà em suy nghĩ lâu thế?". Anh cười hỏi
cô.
Câu hỏi cắt ngang ý nghĩ, kéo Nghiêu Vũ về hiện thực,
cô không biết trả lời thế nào. Mấy ngày nay cô liên tục nhớ lại buổi đi chơi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!