"Trong bốn người, em
không nhạy cảm như Thiên Trần, không dịu dàng như Tuệ An, không xinh đẹp như Đỗ
Lối. Anh rất lạ lùng, cũng đã nghĩ rất lâu, xin lỗi anh không thể nói ra, thích
gì ở em...".
Trước bữa cơm tối do vợ chồng Trương Lâm Sơn mời hôm
đó, mọi người dường như đều duy trì nét mặt vui vẻ tự nhiên, nhưng điều gì phải
đến ắt sẽ đến. Sau khi tan cuộc, tất cả đều thay đổi.
Lúc Tiêu Dương đưa Thiên Trần về nhà, nhìn thấy anh,
nụ cười vụt tắt trên mặt mẹ cô, bà nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh: "Tiêu Dương,
không phải cậu không tốt, nhưng cậu và Thiên Trần không hợp. Tôi chưa bao giờ
nói thẳng với cậu, bây giờ, tôi yêu cầu cậu không được qua lại với Thiên Trần
nữa, cũng đừng nghĩ chuyện xúi bẩy nó bỏ nhà đi, trừ phi nó không nhận tôi là
mẹ".
Tiêu Dương im lặng nghe, cố giữ thẳng lưng, duy trì nụ
cười trên mặt.
Thiên Trần đứng xa nhìn, lo lắng, phỏng đoán mẹ sẽ nói
gì với Tiêu Dương.
Lúc sau, mẹ mỉm cười bước đến chỗ cô: "Đi thôi, Thiên
Trần".
Thiên Trần nhìn mẹ lại nhìn Tiêu Dương.
Tiêu Dương cũng mỉm cười: "Thiên Trần, chúc ngủ ngon".
Nụ cười của anh cô đã nhìn bao nhiêu lần, dường như
vẫn bình thường, lại dường như khác thường. Cô lại thấy bất an, nôn nóng muốn
biết họ nói gì với nhau. Nụ cười của mẹ và Tiêu Dương bí hiểm như nụ cười của
nàng Mona Lisa. "Em sẽ gọi cho anh". Cô khẽ nói, rồi quay về nhà.
Mẹ làm như không có chuyện gì, cô cũng không hỏi, lên
tầng gọi cho Tiêu Dương.
"Mẹ chỉ bảo anh không nên chơi bài nữa".
Một câu đơn giản của Tiêu Dương vẫn chưa xua được nghi
ngờ của Thiên Trần. Nỗi buồn thường trực lại quay về, niềm vui của buổi gặp mặt
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!