Nước nóng xối vào mặt,
hơi rát. Đồng Tư Thành là người đàn ông ưu tú, chung tình, lặn lội đến Tây Tạng
tìm cô. Nghiêu Vũ ngửa mặt, để cho nước xối đi cái vật vô hình làm cô chua xót
tận đáy lòng.
Tất cả lại quay về điểm xuất phát. Nghiêu Vũ lại đi
thuê nhà, rất gần công ty của Đồng Tư Thành. Anh muốn dọn đồ giúp cô, nhưng
Nghiêu Vũ cười nói: "Bây giờ em đang rỗi, anh làm hết cho em, em biết làm gì?".
Đồng Tư Thành ngẫm nghĩ, mỉm cười: "Cũng phải, bây giờ
em là người đại nhàn rỗi, ung dung thoải mải, chẳng ai quản lí".
"Vậy anh đi lo việc của anh đi, nghe Tiêu Dương nói,
tháng này các anh nhiều việc lắm". Nghiêu Vũ hài lòng xoa tay. Căn nhà mới thuê
là căn hộ chung cư có thang máy, hơn bốn chục mét vuông, tiền thuê ngàn tám một
tháng, trang thiết bị nội thất đầy đủ.
Đồng Tư Thành đi lại hai vòng trong căn phòng không
lớn lắm, gật đầu nói: "So với căn phòng trước của em, ở đây tốt hơn nhiều,
Nghiêu Nghiêu, bây giờ em chưa đi làm, để anh trả tiền nhà cho em!".
Nghiêu Vũ lắc đầu: "Tư Thành, em còn có tiền tiết
kiệm, em thuê được, nhất định sẽ kiếm được tiền trả, gửi bài viết cho mấy tờ
tạp chí, bây giờ em rất thích tạp chí du lịch, gửi ảnh, viết bài, nhuận bút hai
bài là đủ tiền nhà".
"Anh muốn nuôi em không được à?".
"Không được, như thế em mới có động lực làm việc, nếu
không, con người sẽ sinh ỷ lại. lâu dần không hay".
Đồng Tư Thành véo mũi cô: "Được, không có việc cũng
buồn".
Nghiêu Vũ mỉm cười. Từ Tây Tạng trở về, giữa cô và anh
luôn là cảm giác thân thiện như thế. Cuối mỗi ngày. Đồng Tư Thành đều đến ăn
tối với cô. ăn xong, không đi xem phim thì đi dạo phố hoặc là ở nhà xem đĩa.
Thỉnh thoảng hẹn Thiên Trần và Tiêu Dương, nhưng cũng ít khi như vậy. Hai người
đó muốn ở riêng với nhau, khiến Nghiêu Vũ có cảm giác dường như mồi lần gặp là
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!