Nghiêu Vũ còn nhớ rõ,
ánh mắt nụ cười của ba người hôm gặp lại một năm trước, mới một năm, trong mắt
mỗi người đã có thêm bao điều khó nói, vẫn là bầu trời nắng mênh mang, nhưng lơ
lửng rất nhiều mây trắng.
Đồng Tư Thành trở về, gặp Nghiêu Vũ, không hề nhắc gì
đến chuyện cái hộp.
Anh dường như gầy hơn, đen hơn, đôi mắt trũng sâu vốn
trong nhìn càng sáng, càng lóng lánh, đến nỗi dưới cái nhìn đau đáu của đôi mắt
ấy, Nghiêu Vũ thấy tim mình thảng thốt lỡ nhịp.
Đồng Tư Thành cơ hồ ngày càng quyến luyến, liên tục
hẹn gặp. Sự tận tình, nhẫn nại của anh, khiến cô cảm thấy áy náy, như một gánh
nặng. Có lúc cô nghĩ, khi mình đắn đo, mâu thuẫn phải chăng nên từ chối? Vậy là
cô thử tìm cách thoái thác, anh cũng không bực, chỉ cười: "Được, lúc nào có
thời gian lại gặp nhau!".
Cách một ngày, anh lại nhắn tin hoặc gọi điện.
"Em còn nhớ anh Vệ học cùng khoa với anh không? Mấy
hôm trước gặp, anh ấy nhắc tới em, tối nay hẹn anh ăn cơm, bảo là nhất định
phải gọi em đi cùng".
"Có một quán ăn mới khai trương, toàn các món cá, anh
đặt chỗ rồi, hết giờ anh qua đón em!".
"Nghiêu Nghiêu, anh muốn mua xe, đi chọn cùng anh
nhé!".
"Họ giao nhà rồi, đi mua đồ với anh!".....
Rất nhiều rất nhiều những lời mời như vậy khiến Nghiêu
Vũ không thể từ chối. Dần dần, cô bàng hoàng nhận ra, giữa cô và Đồng Tư Thành
đã không còn tình yêu, tình cảm giờ đây giống như tình bạn, thân hơn tình bạn
bình thường một chút. Chỉ có những lúc vô tình bắt gặp ánh mắt trong như thủy
tinh của anh, nhìn cụ cười của anh và nỗi khao khát nóng như nham thạch trong
mắt anh, cô mới lại xao lòng.
Nghiêu Vũ thường tự hỏi tại sao? Tại sao cô và Đồng Tư
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!