Đồng Tư Thành tặng
Nghiêu Vũ đôi khuyên tai hình chìa khóa, là hi vọng cô mở lòng mình. Còn Hứa
Dực Trung tặng cô đôi khuyên hình giọt mưa có tên "Anh đã yêu em"…
Thiên Trần viết xong loạt bài về vấn đề bất động sản,
tháng này đã vượt định mức, được mấy ngày rảnh cô định ở bên Tiêu Dương. Đằng
nào thời gian làm việc của cô không cố định, bố mẹ cũng không biết lúc nào cô
hết giờ làm.
Mặc dù được ở bên Tiêu Dương, nhưng lòng Thiên Trần
vẫn không yên, luôn có cảm giác vụng trộm như làm chuyện xấu xa.
Không khí gia đình vẫn buồn tẻ. Bố mẹ biết cô vẫn đi
lại với Tiêu Dương, nhưng không phản đối ra mặt.
Bố mẹ càng quan tâm, chăm sóc cô. Bố thường chủ động
hỏi han công việc, thậm chí còn đọc các bài viết của cô rồi đưa ra thảo luận
trong bữa ăn, thỉnh thoảng nêu nhận xét. Thiên Trần rất vui, tranh luận với bố,
sẽ giúp cô nâng cao nhận thức và khả năng viết bài của mình.
Mẹ hầu như chỉ quan tâm cô làm việc có mệt không, ăn
uống thế nào, luôn chuẩn bị đầy đủ đồ dùng mỗi lần cô đi công tác. Tuy nhiên,
đôi mắt trong trẻo của Thiên Trần mỗi ngày lại thêm một nét mỏi mệt.
Có lúc, trong nhà ánh mắt mọi người tình cờ gặp nhau,
đều nhận ra suy nghĩ của nhau, hai bên không ai nhượng bộ.
Không có gì khó chịu hơn người trong nhà cùng dè dặt
với nhau như vậy. Thiên Trần thỉnh thoảng thử nhắc tới Tiêu Dương, xem ti vi
thấy những thông tin liên quan đến nghiệp vụ công ty anh, cô như vô tình buông
một câu: "Công ty Tiêu Dương cũng làm cái này, tình hình rất khả quan, mới nửa
năm đã thu hồi vốn và có lãi".
Mẹ cũng nói bâng quơ: "Bây giờ rất nhiều người giàu
lên chỉ sau một đêm, cậu con trai một giáo viên trong trường suốt ngày rong
chơi, đùng một cái trúng cổ phiếu, phát tài rồi càng chơi ngông, người nhà cũng
không chịu được!".
Thiên Trần không nói gì, lòng càng ấm ức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!