Khép chặt hai cánh tay
ôm ngực, cô đột nhiên nghĩ, cơ thể này từng qua hai người đàn ông ôm ấp, ngực
hơi tức, há miệng thở, lại nghĩ đôi môi này đã lưu hơi ấm của hai người đàn
ông. Giơ tay nhìn, lòng bàn tay hằn những vết móng tay sâu, đỏ bầm. Đã có hai
người đàn ông lưu dấu ấn trên đó.
Nghiêu Vũ đóng cửa sổ, mở máy tính, lên mạng đọc tiểu
thuyết, lòng bất an, đọc không vào.
Tiếng gõ cửa lại vang. Cô thở dài, lại ai đây? Ra mở
cửa.
Hứa Dực Trung điềm nhiên bước vào, "Sao mở mắt to thế?
Tưởng ai? Đồng Tư Thành ư?".
"Có chuyện gì?".
"Quan tâm cô không được sao?". Hứa Dực Trung thầm đắc
ý, mặt tỉnh khô.
Đầu Nghiêu Vũ lại buốt, "Sao anh lắm chuyện thế? Nửa
đêm chạy đến đây, không sợ Đỗ Lối ghen à?".
"Tôi sợ cô ghen!". Hứa Dực Trung thong thả quay người
đăm đăm nhìn cô.
Mặt Nghiêu Vũ bỗng đỏ bừng, miệng hơi hé, trợn mắt
nhìn Hứa Dực Trung, quá kinh ngạc vì câu nói đó. Ngây ra mãi mới khẽ kêu, "Anh
nói bừa gì thế? Muộn quá rồi, tôi buồn ngủ".
Hứa Dực Trung một bước đến gần cô, Nghiêu Vũ bị ép lùi
về sau, ngồi sụp xuống sofa, không đợi cô đứng lên, Hứa Dực Trung đứng chắn
trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống, "Tại sao cô khó chịu? Thấy tôi đối tốt
với Đỗ Lối cô liền khó chịu? Tại sao?".
Nghiêu Vũ hừ một tiếng, ngoảnh đầu sang bên, "Đỗ Lối
cố ý, cố ý đưa Đồng Tư Thành đến, tôi sợ anh ấy hiểu lầm sẽ không vui".
"Thật sao?".
"Đương nhiên là thật? Tại sao tôi lại ghen với Đỗ Lối,
nực cười!". Nghiêu Vũ xoay đầu nhìn thẳng Hứa Dực Trung, anh đứng quá gần, cô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!